**Chương 67**
**Ngõ Ô Y – Chương 67**
**Chương 67: Đánh úp Mai gia (3)**
Sự kiện lần này là chủ ý của Mai Tư Ngọc. Nàng ta theo người nhà đến kinh thành, được chứng kiến sự phồn thịnh nơi đây, cũng hiểu rõ Lý gia quý tộc đến đâu, tuy Đào gia ở Ngưỡng Xuyên cũng là hào môn nhưng vẫn không là gì với thế lực của Lý trạch. Nếu không vì ả hồ ly Ngô gia ngáng chân thì Tây phủ đã là thiên hạ của nàng ta, cơn tức tắc trong lồng ngực không có chỗ phát tiết, nên mới tìm nơi trút giận. Thật ra ban đầu nàng ta cũng không định gây ra chuyện lớn như thế, chẳng qua vô tình nghe Lan Trân nhắc đến gã mặt thẹo, bèn sai người đưa cho hắn hai trăm lượng bạc trắng, vốn định chụp thuốc mê Hằng Nhi dọa ả hồ ly kia, nào ngờ bệ đài ở Thái Học viện lại bị sập.
Tên mặt thẹo mới tự chủ trương, hắn nghĩ dù gì cũng đã ôm thằng nhóc này đi, sao không dứt khoát làm to chuyện? Không quan tâm là đòi tiền của Lý gia hay Mai gia, nói chung là đủ cho hắn tiêu pha cả đời này, dẫu sao hắn cũng chỉ có một mình, không làm ảnh hưởng đến người thân, cùng lắm cầm tiền vào rừng làm cướp thôi, cũng tốt chán so với làm trâu làm ngựa cả đời cho người ta.
Nào hay giữa đường lại gặp phải Bạch Cư Thiền, chuyện tốt đã không thành mà còn bị đánh một trận ê ẩm mình mẩy, hôn mê bất tỉnh. Tới khi tỉnh lại, hắn phát hiện mình đang bị trói, quỳ ngay trong hậu viện Mai gia, trước mặt ngoài nữ chủ nhân nhà mình và Tam gia Đông phủ ra thì còn có mấy vị chủ tử ở Mai gia.
Dưới sự truy hỏi của nữ chủ nhân nhà mình, tên mặt thẹo đẩy hết tội danh lên đầu Mai Tư Ngọc, là nàng ta bảo hạ nhân cho hắn tiền bắt cóc đứa bé, hắn chỉ là tòng phạm.
"Mi luôn mồm nói Tam cô nương nhà ta cho mi tiền, nhưng mi đã gặp Tam cô nương nhà ta lần nào chưa?"
Một cô con dâu nhà họ Mai không đến suối nước nóng tra hỏi.
"..." Gã mặt thẹo ngậm miệng, hắn chưa gặp Mai Tư Ngọc lần nào, chỉ nghe được bà tử kia gọi là Tam cô nương nhà mình.
Người phụ nữ kia cười lạnh,
"Chưa gặp bao giờ cũng dám ăn nói hàm hồ, có biết vu oan giá họa mệnh quan triều đình là tội gì không?"
Đuôi mắt lại liếc về phía Tiểu Thất.
Tiểu Thất vẫn giữ vẻ bình tĩnh, Hồng Phất đứng bên ra hiệu với đằng sau, Lan Châu lập tức được dẫn ra, chưa tới trước mặt đám đông đã sợ tới nỗi hai chân nhũn như chi chi, luôn miệng kêu tha mạng,
"Không phải nô tỳ... Nô tỳ chỉ nói với mấy nha đầu kia là tiệm phấn hoa ở phía Đông kinh thành có bán một loại thuốc không dành cho phụ nữ mang thai, nô tỳ không biết Mai Linh kia lại đi mua làm hại phu nhân."
Ý nàng ta nói chuyện này không phải lỗi của Mai Tư Ngọc.
Nhưng đó mới chính là ý của Tiểu Thất, không diệt bọn họ mà chỉ công bố tội ác của cánh phụ nữ nhà họ, không phải thích chơi trò ném đá giấu tay à? Vậy thì hứng chịu chỉ trích đi.
Nghe lời khai của Lan Châu, mỗi người một vẻ sắc mặt.
Thấy đã đạt được mục đích, Tiểu Thất ra hiệu bảo Hồng Phất dừng lại.
Hồng Phất tức giận quát to,
"Ai hỏi ngươi chuyện này!"
Lại chỉ vào gã mặt thẹo ở một bên,
"Có phải chính ngươi đã đi gặp hắn?"
Lan Châu sợ tới nỗi không nhận ra Đông Tây Nam Bắc, run rẩy không nói thành lời.
Tên mặt thẹo cứng hơn nàng ta,"Đúng là nàng ta, còn một người tên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền