Chương 72
Ngõ Ô Y – Chương 72
Chương 72: Hoa nở hoa rụng có thấy mùa
Gia Châu là nơi hoang vu hẻo lánh thiếu thốn đủ thứ, dù đã chuẩn bị tâm lý trước nhưng trong nửa năm đầu khi mới đến đây, Tiểu Thất vẫn không tài nào quen nổi.
Có thấy tủi thân không? Có chứ, cưới chồng tủi thân, không cưới chồng cũng tủi thân, ý nghĩa của cuộc sống ấy là luôn song hành cùng tủi thân và khó khăn, nếu không thì lấy đâu ra động lực để sống tiếp?
Khóc lóc với chồng? Chắc chắn không thể, mà dù có muốn cũng không thấy bóng dáng hắn đâu, người ta tới đây để làm việc, không phải tới để đưa mắt đong tình với nàng. Nhưng đương nhiên, có nhu cầu sinh lý thì hắn vẫn sẽ đến tìm nàng giải quyết, vợ chồng mà!
Thế mục đích cuối cùng của hôn nhân là gì? Trở thành công chúa? Trở thành nữ đế? Sai bét. Xét cho rõ thì cũng chỉ là cùng bầu bạn đi trên đường đời.
Hồng Phất không theo họ đến Gia Châu mà ở lại kinh thành trông nom nhà cửa. Vương ma ma tuổi đã cao, sức khỏe ngày một yếu, không thể chăm lo nổi cho cả phủ to tướng đến thế. Vừa hay Tạ Tế Đường cũng muốn ở lại kinh thành, Tiểu Thất bèn để Hồng Phất ở lại, cho hai vợ chồng họ được đoàn viên.
Cứ nửa năm là Hồng Phất lại đến Gia Châu một thời gian. Nhờ nàng ấy, Tiểu Thất mới biết được tất cả mọi chuyện lớn nhỏ ở kinh đô.
"Hè năm nay Thanh Liên cho người mang thư tới, nói tháng Mười một chồng nàng ấy sẽ lên kinh làm việc, hai mẹ con nàng cũng sẽ đi cùng, tính toán ngày giờ thì lúc ấy chúng ta đã ở kinh thành, vừa hay có thể gặp mặt."
Một lần, Hồng Phất lấy gối đệm vào sau lưng Tiểu Thất, sợ xe đi xóc nảy làm nàng khó chịu.
Qua cửa xe, Tiểu Thất trông ra cổng thành Gia Châu lần cuối, tự nhủ lại qua một trạm dừng nữa rồi, từ Dương Thành đến Tần Xuyên, cộng thêm một Gia Châu bây giờ, rồi sau này sẽ đến trạm tiếp theo, cuộc đời của hắn như một trò chơi, đánh hết ải này lại tới ải khác, và nàng cũng đi theo từ ải này qua ải khác, dường như từ lúc đặt chân vào cửa nhà hắn là cứ bôn ba trên đường suốt, chẳng hay bao giờ mới được yên,
"Thanh Liên dạo này thế nào?"
Hồng Phất hé môi cười,
"Tính nàng ấy cũng gần giống phu nhân, đi đến đâu mà chẳng sống tốt?"
"Nghe em nói cứ như đang ví ta là đồ ngốc nhỉ, có ăn có uống là đủ, không quan tâm gì sất."
Nàng dán mặt lên gối tựa, đầu lắc lư theo cỗ xe chòng chành.
"Còn chẳng phải thế sao?"
Chính Hồng Phất đã hầu hạ Tiểu Thất trong tối đầu tiên nàng đến Lý trạch, mới đầu nàng cứ ngồi trên giường im lặng không nói không năng, trông có vẻ rất khó chịu, lúc sau Vương ma ma cho người đưa thức ăn tới, nàng cứ ngỡ Tiểu Thất sẽ không ăn vào, nào ngờ mới động đũa có hai cái mà ánh mắt đã lập tức thay đổi,
"Phu nhân còn nhớ câu đầu tiên mình nói khi mới đến Lý gia là gì không?"
Tiểu Thất cười nhắm mắt, lắc đầu, chẳng rõ là không nhớ hay là không muốn nhớ.
"Phu nhân nói, 'món này ngon thì ngon, tiếc là chưa đủ cay'."
Nói hết câu, Hồng Phất bật cười thành tiếng.
Tiểu Thất cũng bật cười theo,
"Nhưng món đó thiếu vị cay thật mà."
Nàng vẫn nhớ đó là món đậu hũ, vị rất giống với món nàng thường hay ăn ở một thế giới khác, trừ việc chưa đủ cay. Có lẽ chính do món ăn ấy mà nàng mới không bài xích nhà hắn đến cùng, ngay tới nữ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền