Chương 74
Ngõ Ô Y – Chương cuối
Chương 74: Mới chỉ là bắt đầu
Đây là đợt tuyết lớn nhất mùa Đông năm nay. Chỉ mới vài ba canh giờ mà thế giới bên ngoài đã ngập trong màu trắng xóa.
Sau khi dỗ hai anh em Hằng Nhi lên giường ngủ, Tiểu Thất khoác áo đội mũ, bước ra khỏi cửa. Phương Như đi trước che ô, nhưng chủ tớ hai người còn chưa ra khỏi phòng thì bên trong đã truyền đến tiếng con nít cười nói – hai anh em lại chạy tới một giường mà nghịch nữa rồi. Tiểu Thất ngoái đầu nhìn vào phòng, thở dài một hơi, dặn nhũ mẫu chớ để hai đứa chơi lâu quá.
"Phu nhân, mình về phòng chứ ạ?"
Ra khỏi cửa viện, Phương Như hỏi.
Tiểu Thất nhìn về cửa hiên ở Mai viện, mấy hôm trước Lý Sở đã đến đại doanh ở ngoại ô kinh thành, nghe nói vài ngày nữa Thánh chủ sẽ tới kiểm tra, cánh võ tướng đang loay hoay bận ngập đầu, năm mới còn không thể về nhà,
"Đến Tùng Bách viện trước."
Không đến dặn dò Vương ma ma là nàng lại không yên tâm.
Khi đến Tùng Bách viện, Vương ma ma mới rửa mặt xong ngồi trên đầu giường, Tiểu Thất ngồi bên mép giường, thấy cháu dâu đang thêu băng đeo trán cho bà, nàng đi đến nhận lấy kim chỉ, nhân tiện chuyện trò cùng bà. Bà lão kể chuyện thường không ăn nhập đầu đuôi, lặp đi lặp lại hoài, nhất là khi nói tới những chuyện thú vị của Lý Sở hồi bé, bà cứ nói đi nói lại. Tuy đã nghe không dưới mấy chục lần, nhưng lần nào nghe nàng cũng cảm thấy rất vui, có khi đang nói, một già một trẻ cùng cười rộ lên.
"Hôm kia Mai Linh gửi thư từ Xuyên Bắc đến cho ta."
Kể xong chuyện Lý Sở tòng quân năm xưa, bà lão bất thình lình nói sang chuyện khác.
Tiểu Thất không phản ứng kịp, nụ cười trên mặt chưa kịp tắt,
"... Thế ạ, nàng ta vẫn khỏe chứ?"
"Hai người không cần giấu ta nữa, ta biết cả rồi."
Bà lão thở dài,
"Con bé làm ra chuyện sai trái ấy, đúng là quá đáng giận, chớ chỉ phạt riêng nó mà nên phạt cả ta nữa, đều do ta làm hư nó, suýt nữa hại con và Hiên Nhi, giờ nghĩ lại mới thấy rùng mình."
Nếu nha đầu này gặp mệnh hệ gì thật thì cái nhà này biết làm sao đây?
"Chỉ là Mai Linh nghĩ quẩn nhất thời, bị kẻ xấu lợi dụng nên mới như vậy, chứ bản tính không xấu."
Nếu thật sự có ý đồ xấu thì đã không phải chờ lâu đến vậy mới chịu xuống tay với nàng,
"Đúng là khi biết việc này con rất giận, nhưng chuyện qua đã lâu, Hiên Nhi nay đã lớn, cũng nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, ma ma đừng tự trách nữa kẻo con lại thấy có lỗi."
Nàng vỗ tay bà trấn an, sau đó lại nói qua chuyện khác,
"Có lẽ giờ nàng ta cũng đã nghĩ thông rồi nhỉ?"
Bà lão cười cười,
"Ừ, bức thư này là chồng nó viết, nói mùa Thu năm nay đã sinh được một bé gái, mẹ con bình an, hai mẹ con đều trắng trẻo khỏe mạnh."
"Đó cũng là người giỏi."
Tiểu Thất khen chồng Mai Linh một câu, nàng là chủ mẫu Tây phủ, mọi sản nghiệp và thu hoạch trong nhà đều phải qua tay nàng, nên lẽ dĩ nhiên nàng biết rất rõ tình hình ở trại ngựa Xuyên Bắc,
"Vẫn là ma ma biết nhìn người."
Chọn người bản tính lương thiện, giống như vợ chồng Lâm Điền Sinh, đến giờ nàng vẫn trọng dụng bọn họ.
Bà lão cười nói, "Ta là người chỉ lao động chân tay, nếu không phải lão phu nhân đi sớm, người theo bà ấy cũng đi mất, còn lại đều là những kẻ chăm chăm tư lợi, thì đã không đến lượt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền