ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 109. Chương 109

Chương 109

Mà phía bên này, Sở Cẩm Dao phát hiện Dương Khởi Hà chưa theo kịp, liền nói:

"Chờ đã, Dương tỷ không theo kịp."

Nhóm của huyện chúa đành phải đứng tại chỗ chờ người. Huyện chúa chờ tới chán, mò tới hỏi Sở Cẩm Dao:

"Ta nghe nói lần trước ngươi làm mất đồ ở vương phủ, đã tìm được chưa?"

Những người khác nghe huyện chúa hỏi lập tức hướng mắt về phía Sở Cẩm Dao. Sở Cẩm Dao nhân lúc này cố tình đáp:

"Tìm được rồi, nói đến mới nhớ là ta thất lễ. Đồ để ở nhà không đem đến vương phủ, vậy mà đến vương phủ rồi mới nhớ ra, còn tưởng làm rơi ở đây. Làm phiền mọi người tìm lâu như vậy, đúng là không phải."

Chuyện cái túi tiền liên quan đến danh tiết của Sở Cẩm Dao nên nàng không dám mạo hiểm. Túi tiền nọ nàng nhặt về rồi cũng không bao giờ dùng nữa để tránh hậu họa sau này. Tiếp đấy Sở Cẩm Dao còn nghĩ ra lý do thoái thác, nói mình để ở nhà, xong nói trước mặt người khác, để họ không bàn tán về việc này nữa.

Huyện chúa gật đầu, không để tâm đến nữa. Còn Sở Cẩm Diệu thì cười khẩy. Nhưng Sở Cẩm Diệu cũng sợ phải nhắc lại chuyện hôm đó, nên cho dù nàng ta biết Sở Cẩm Dao nói dối, cũng không dám vạch trần. E là Sở Cẩm Dao cũng đoán được việc này rồi.

Sở Cẩm Dao giải thích dăm ba câu đã xong chuyện, bỏ qua đề tài này, dẫn dắt huyện chúa nói sang đề tài khác. Nói nói một hồi, tự dưng nàng lại thấy lạnh người.

Không đúng! Ngày đó Sở Cẩm Diệu và Tam tiểu thư đều nói, cả hai gặp một gã sai vặt lạ mặt trong sân, cảm thấy đối phương rất kì lạ nên mới giữ người lại tra hỏi. Nếu Sở Cẩm Diệu nói vậy thì gã sai vặt kia không phải người do nàng ta sắp xếp. Lục tiểu thư là ngư ông đắc lợi, nên không can thiệp vào chuyện của Sở Cẩm Diệu, người đó cũng không phải người của Lục tiểu thư.

Có thể đến phòng thay y phục của nữ quyến, còn là một nơi có vấn đề như vậy, gã sai vặt này tuyệt đối không phải chỉ là thuận đường đi ngang qua. Nếu không phải Sở Cẩm Diệu hay Lục tiểu thư, vậy chuyện nghiêm trọng rồi, rốt cuộc gã sai vặt đó là người của ai?

"Sở Cẩm Dao, ngươi đang nghĩ gì vậy?"

Tiếng gọi của huyện chúa gọi Sở Cẩm Dao, nàng cười đáp lại:

"Không có gì đâu, ta mải suy nghĩ nên hơi mất tập trung."

"Đứng chờ thôi cũng mất tập trung à?"

Huyện chúa dẩu môi,

"Được rồi, Hà tỷ theo kịp rồi, mình đi thôi."

Lan Trạch tự mình vén màn cho Dương Khởi Hà, tiễn nàng ra ngoài. Trước khi rời đi Dương Khởi Hà có khen thêm mấy câu, thế là hai người lại lời qua lời lại thêm một lúc nữa.

Lan Trạch cười, nghịch ngợm nháy mắt:

"Hà tiểu thư hết lòng với huyện chúa quá, thật sự chẳng khác nào tỷ tỷ cùng một mẹ sinh ra. Bình thường tẩu tử đối xử với tiểu cô đã tốt, nhưng so ra có khi chưa bằng một nửa Hà tiểu thư."

Dương Khởi Hà mấp máy môi, cười cho qua:

"Lan Trạch là trợ thủ đắc lực của lão vương phi. Về sau không biết ai có phúc cưới được người hiền huệ đảm đang như ngươi đây."

"Hà tiểu thư đừng nói vậy, ta chẳng qua chỉ là một nô tì, trời sinh đã phải hầu hạ người khác, làm sao xứng với cái danh hiền huệ đảm đang."

Lan Trạch cười nói:

"Chỉ có người như Hà tiểu thư mới xứng với những từ ấy."

Dương Khởi Hà lại cười."Ngươi mỉa ta đó à? Thôi, ta cũng không nhiều lời với ngươi nữa. Huyện chúa có lẽ đã đi được một quãng xa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip