ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 110. Chương 110

Chương 110

Vào ngày mùng 5 tháng Tư, phòng khách của Hoài Lăng vương phủ chật cứng khách, mỗi ngày đều có người đến rồi đi, rất đông vui. Còn ba ngày nữa đến lễ mừng thọ, nhưng khách đã đến gần đủ, những khách ở quá xa không thể đến đều phái hạ nhân đến tạ lễ. Còn những khách ở gần đều đi tới đi lui bái phỏng. Lão vương phi gặp chuyện tốt tinh thần thoải mái, mỗi ngày nhìn người đến thỉnh an đông như mắc cửi thì cười không khép được miệng.

Có nhiều người đến dự nên lão vương phi và Quận vương phi đều rất vui vẻ. Hôm nay lão vương phi đứng ra làm chủ, mở mười bàn tiệc, chiêu đãi các vị khách và mọi người có thể khuấy động không khí trước khi bữa ăn diễn ra. Bàn tiệc đã được chuẩn bị xong đâu vào đấy, giờ chỉ cần quận vương phi nói một câu là các món được phòng bếp chuẩn bị suốt đêm sẽ được bưng ra ngay tức khắc. Các phu nhân thái thái ai nấy cũng vỗ tay tán thưởng.

Nữ quyến tập trung hết ở chỗ lão vương phi, không uống rượu thì là cười đùa, không khí rộn ràng. Nhóm Sở Cẩm Dao cũng không bị lơ là, các nàng ngồi tụ lại với tiểu thư các nhà khác ngay gác lửng, gom ra ngồi được ba bàn.

Trong không khí rộn rã đó, người càng đông, huyện chúa càng muốn quậy. Nàng ta ra chủ ý trong lúc dự tiệc rằng:

"Ngồi mãi ở đây cũng chẳng để làm gì, hay chúng ta đi chèo thuyền ở hồ đi. Dù sao thì cũng chưa chuẩn bị xong."

Sở Cẩm Dao âm thầm líu lưỡi, gan to thật đấy. Cũng may Dương Khởi Hà tự phong mình là tỷ tỷ đứng ra khuyên bảo:

"Không được đâu, ra hồ nguy hiểm lắm, chi bằng chúng ta ngồi ở đây nghe trưởng bối nói chuyện, học thêm một chút đạo xử sự. Đây mới là chuyện nữ tử nên làm."

Huyện chúa xụ mặt:

"Chỉ có tỷ thích nghe thuyết giáo thôi, nếu như tỷ thích nghe bọn họ say rượu giỡn này nọ, vậy tỷ ở đây một mình đi."

Huyện chúa đứng dậy, quyết tâm muốn ra ngoài:

"Tránh ra, ta đi chèo thuyền, các ngươi ai thích đi thì theo."

Động tĩnh phía bên này rất nhanh đã tới tai quận vương phi. Bà cũng hết sức đau đầu:

"Các ngươi theo trông chừng nó, đừng để nó làm bậy. Còn nữa, đầu thuyền bố trí vài bà tử biết bơi. Mỗi thuyền bố trí người lái tốt, đừng để các tiểu thư xảy ra sơ xuất gì."

Hạ nhân vâng lời, huyện chúa được ra hoa viên ngồi thuyền như ý nguyện. Mặc dù thuyền đã được kéo ra nhưng bên dưới bám rất nhiều rong rêu nên chưa rời bến ngay được. Huyện chúa chán, bĩu môi:

"Ta muốn chèo thuyền mà phiền quá, chỗ này không chịu chỗ kia không cho, bây giờ thuyền còn chưa chuẩn bị xong nữa."

Sở Cẩm Dao cảm thấy huyện chúa đúng là gây sự vô cớ. Thuyền mùa đông không động đến, không rửa sạch sẽ làm sao dám xuống nước? Dương Khởi Hà lại phải khuyên nhủ, nói tới nói lui lại nói nữ tử nên làm sao cho ra dáng, huyện chúa đứng cạnh nghe khó chịu vô cùng. Đúng lúc đó, Sở Cẩm Dao đành kéo nhẹ tay áo huyện chúa, chỉ mấy tiểu lâu cạnh hồ:

"Huyện chúa, bên kia có mấy tiểu lâu. Nếu người không kiên nhẫn đứng đây chờ, vậy đến bên gác mái kia ngồi một lúc. Có thể hóng gió lại ngắm cảnh hoa viên."

Huyện chúa nghe vậy vui vẻ đồng ý, kéo Sở Cẩm Dao đến cạnh gác mái. Dương Khởi Hà vội chạy theo, vừa chạy vừa thầm nghĩ, sao mình không nghĩ đến việc mời huyện chúa đến tiểu lâu nhỉ? Lần này bị Sở Cẩm Dao đoạt mất rồi, lần sau nàng phải dành lại phần thắng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip