Chương 111
Bởi vì huyện chúa phải về thay xiêm y, các tiểu thư khác cũng không muốn ngắm cảnh nữa, nha hoàn trong vương phủ bắt đầu dọn dẹp gác mái, đi từ xa đến gần, dần vây quanh các nàng. Các nàng trên gác mái ồn ào, không để ý đến điều này. Sở Cẩm Diệu biểu hiện rõ nhất, nàng ta nhìn về phía cầu thang mãi, mấy ngón tay vò khăn tay tan nát. Một nha hoàn mặc áo vàng đến dùng thanh gỗ đóng cửa sổ, Sở Cẩm Dao thấy nàng ấy lung lay, mà bậu cửa cũng rung, nên mới tiến tới nói:
"Cẩn thận chút, ngươi nhoài ra như vậy rất dễ ngã xuống."
Nha hoàn nghe vậy còn không vui:
"Nô tì giữ rào chắn rồi."
"Đó là ngươi giữ rào chắn thì không sao, nhưng người bên ngoài thì sao? Nếu ngươi cầm không chắc rơi xuống dưới trúng người đi qua thì sao?"
Còn chưa nói hết, nha hoàn đã trượt tay. Sở Cẩm Dao giật mình vội giữ thanh gỗ lại. Sở Cẩm Dao đỡ khung cửa, rồi quay lại nói với nha hoàn kia:
"Ngươi thấy không, suýt là rơi rồi, nếu vừa nãy có người đi qua rơi trúng đầu người ta thì sao?"
Nhưng mà nha hoàn đột nhiên trừng mắt, che miệng lại. Sau đó không tin được chỉ phía trước. Sở Cẩm Dao cũng tò mò, không đề phòng gì quay đầu.
"Thế tử?"
Sở Cẩm Dao thấy lạ, Lâm Hi Viễn sao lại ở đây? Sau đó nàng mới ý thức được có gì đó sai. Lâm Hi Viễn là thế tử của Quận vương phủ, bên cạnh hắn có một người uy nghiêm quý khí, đã ngoài bốn mươi, chắc là phụ thân hắn- Hoài Lăng Quận vương. Hoài Lăng Quận vương thân phận địa vị cao, cho dù đối mặt tri phủ cũng không làm nền, sao lại đi cạnh người khác hầu hạ, vậy người kia sẽ có thân phận ra sao?
Những người qua đường cũng nghe thấy lời ríu rít của các nàng. Cùng lúc ấy, Hoài Lăng Quận vương ngẩng đầu, ánh mắt rất khí thế. Mấy người đi theo sau quận vương xua tay ra hiệu cho các nàng giữ im lặng. Nhưng Sở Cẩm Dao chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thì người đi trong hàng ngũ đó đã nhạy bén cảm nhận được điều bất ổn. Người đi ở trung tâm chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía tiểu lâu. Dưới ánh nắng tháng Tư, chỉ thấy hắn mặc một bộ trường thân màu chàm, dáng người cao cao, hai mắt hơi nheo lại. Sở Cẩm Dao bất ngờ chạm tầm mắt đối phương. Nàng kinh ngạc, không giữ được thanh gỗ nên lỡ lỏng tay.
Tần Nghi nhướn mày, lập tức lùi lại nửa bước, giá gỗ liền rơi xuống trước vạt áo hắn, bụi đất bay lên. Hoài Lăng Quận vương đã không còn mặt mũi nào nữa, người cạnh Tần Nghi lắp bắp kinh hãi, không ngừng tiến lên lớn giọng gào: "To gan!"
Các quan viên đi theo vừa ngạc nhiên vừa giận:
"Ngươi dám hại thái tử điện hạ!"
Sở Cẩm Dao đã hoàn toàn đánh mất khả năng giao tiếp:
"Ta... hắn... chuyện này..."
Mấy người trong Hoài Lăng Quận vương phủ trừng mắt liếc Sở Cẩm Dao mấy cái, sau đó vây đến cạnh Tần Nghi nói tốt:
"Thái tử điện hạ, vị này là thư đồng của huyện chúa. Nàng không biết thái tử đến mới mạo phạm người."
"Đúng vậy, mong thái tử thứ tội."
Tần Nghi cười nhẹ liếc mắt lên. Mấy tháng không gặp vậy mà lá gan càng lúc càng lớn. Rõ ràng đã nhìn thấy hắn, mà còn dám ném đồ vào người hắn. Thật ra, Tần Nghi đã thấy Sở Cẩm Dao từ xa. Nàng đứng trên gác mái, nghiêng người nói với nha hoàn gì đó. Phía sau là rào chắn nguy hiểm. Ngay sau đó, nàng quay đầu lại, ngây ngốc nhìn hắn, rồi đột nhiên làm rơi đồ. Chuyện đó thật ngoài dự tính, nhưng Tần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền