ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 53. Chương 53

Chương 53

Tề Đức Thắng lúc đến Hầu phủ đã cho người chia lễ vật làm hai nửa, một nửa dâng đến chỗ lão phu nhân, nửa kia chuyển cho Sở Cẩm Dao, còn viết khế ước mang đến đây. Sau đó, ông tiếp tục nói:

"Mấy thứ vừa rồi toàn là đồ lấy từ trong phòng kho của ta, tặng cho tiểu thư làm điền trang. Tuy tiểu thư chưa đính hôn nhưng ta nghĩ rồi ngày đó sẽ đến thôi. Ngại quá, ta quá lời rồi. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa ta vẫn có ý đó. Có nhiều tiền bạc phòng thân lỡ có chuyện còn có chỗ dùng. Tiểu thư, ta lỡ lời... Ngươi đừng chê cười."

Sở Cẩm Dao đứng lên làm động tác vạn phúc, đáp: "Nào dám." Đồng thời, nàng nở nụ cười:

"Chưởng quầy nói có lý, ta có thể hiểu được."

Sở Cẩm Dao yếu ớt nhìn Tề Đức Thắng. Hình như chưởng quầy đã bị điên rồi! Người buôn bán thường chú ý rất nhiều. Mượn chuyện thần linh, Tề Đức Thắng tặng thêm đồ cho nàng để tạ ơn, Sở Cẩm Dao có thể hiểu. Nhưng ai lại đưa cơ nghiệp kiếm tiền của mình ra để đền đáp thế? Có khi huynh đệ trong nhà với nhau cũng không ra tay hào phóng vậy, chứ đừng nói tới việc nàng chỉ là người ngoài, trùng hợp cứu được con của Tề chưởng quầy.

Tề chưởng quầy này cũng là một người rất thần kỳ, không giống những thương nhân bình thường. Nhìn mấy thương nhân bình thường khác sẽ đem lại cảm giác quanh người bọn họ toàn hơi tiền, thậm chí còn hơi hạ thấp đồng tiền khi nói vậy. Nhưng Sở Cẩm Dao là người từng nếm qua cực khổ, sao lại không biết tầm quan trọng của tiền tài. Quản thánh nhân nói thế nào làm gì? Trong người có tiền mới là đạo lý.

"Tiểu thư hiểu vậy thì tốt rồi. Ta tặng tiểu thư đồ, nói trắng ra là cảm kích ơn của tiểu thư, tặng chút tiền tài để ngươi phòng thân. Nhưng có câu miệng ăn núi lở, núi vàng núi bạc ấy chẳng thể sinh sôi thêm. Cho nên, ta mới mở thêm một cửa hàng dưới tên mình, muốn mời tiểu thư làm chung."

Nói xong, Tề Đức Thắng lấy một tờ giấy từ tay áo ra:

"Tiểu thư xem, đều ở đây."

Sở Cẩm Dao nghe xong, hơi sửng sốt, hỏi:

"Chưởng quầy đang đùa sao?"

"Sao có thể nói đùa như vậy! Ta chân thành muốn mời tiểu thư góp vốn mà. Tuy mỗi tháng nhập hàng không nhiều nhưng tốt xấu gì cũng giúp tiểu thư kiếm tiền tiêu vặt. Tiểu thư không cần sầu lo về tiền."

Tề Đức Thắng thấy Sở Cẩm Dao không coi là thật, nhanh nhảu nói:

"Tiểu thư, người buôn bán sao có thể lấy chuyện này ra đùa? Ngươi không cần bận tâm, ta thật sự muốn tặng cho ngươi mà. Đó là cửa hiệu mới nhà ta tên là Cẩm Tú Sinh Ý. Mức độ kinh doanh rất ổn, chưởng quầy lẫn người thu chi đủ cả. Chẳng qua, ta không đưa vào đó nhiều kiểu buôn bán mới nên dần dà bị nhà khác cướp mất danh tiếng nên mới muốn mời tiểu thư đến chống đỡ cho ta. Nghe nói tiểu thư rất khéo tay, cửa hàng lại chuyên về vải dệt nên ngươi có thể tùy ý làm theo ý mình. Vừa hay, giờ tiểu thư không có nguồn thu nhập. Làm như vậy không phải đôi bên cùng có lợi, mỗi mũi tên trúng hai đích sao?"

Nghe thì rất hợp lý nhưng Sở Cẩm Dao cứ thấy trên đời không thể có chuyện tốt đột ngột như vậy. Không cần ra tay, không cần bỏ tiền mà còn chia lợi nhuận cho nàng? Sở Cẩm Dao không tin trên đời lại có người coi tiền như rác.

Một bụng oán thán của Sở Cẩm Dao không biết chút vào đâu. Cuối cùng, nàng cười nói:

"Chưởng quầy cứ khéo đùa."

Sở Cẩm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip