ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 54. Chương 54

Chương 54

Việc Tề Đức Thắng tặng thêm cho Sở Cẩm Dao nhiều đồ nhanh chóng lan khắp Hầu phủ. Chẳng biết bên trong mấy thùng đồ được mang vào có gì nhưng chắc chắn đủ chọc người ta đỏ mắt. Nếu bị người khác biết được trong tay nàng còn cách khác để phát tài lâu dài, kia chẳng phải tự tìm phiền toái sao? Tài bất lộ bạch (Giấu tiền tài không để lộ ra), đạo lý này, Sở Cẩm Dao hiểu. Lão phu nhân dẹp loạn xong, cố ý dặn Sở Cẩm Dao không được đem chuyện cửa hàng nói ra. Sở Cẩm Dao cũng không ngốc. Mấy thùng lớn kia, nàng không giấu được nhưng khế ước cửa hàng, nàng sao có thể nói cho người khác?

Từ khi Tề Đức Thắng mang đến năm sáu thùng gỗ lim thì cuộc sống của Sở Cẩm Dao không còn yên bình được nữa. Ai cũng muốn biết, mấy rương đó đựng gì. Ngày đó, rõ ràng Tề Đức Thắng đã mang đến hai thùng tơ lụa, tại sao còn đưa tới thêm lần nữa? Cái này Sở Cẩm Dao cũng không hiểu. Nàng tận mắt nhìn thấy mấy tên sai vặt đem từng thùng gỗ lim từ Vinh Ninh Đường ra sau Triều Vân viện. Nàng không mở ngay, kêu người khiêng vào phòng kho luôn, sau đó ở trước mặt mọi người khóa cửa. Đột nhiên có nhiều đồ như vậy, đã chọc cho người khác đỏ mắt rồi. Chưa "dọn" sạch được tai mắt trong viện đi, nàng không dám đứng trước mặt họ mở rương. Không hiểu sao, nàng lại có cảm giác, trong rương có thứ cao cấp hơn hẳn cái Tề chưởng quầy đưa nàng trước đó.

Sở Cẩm Dao nhìn đồ trong tay, thấy lòng bàn tay mình nóng lên. Lần trước, khi nàng ra cửa nhìn thấy cửa hiệu của Tề gia, còn mặc sức tưởng tượng xem chính mình khi nào mới có được một cửa hàng tơ lụa. Kết quả, thực hiện được rồi?

Buổi tối Sở lão phu nhân còn cố ý nói chuyện này cho Trường Hưng Hầu. Trường Hưng Hầu xem kỹ khế ước, lại đợi vài ngày vẫn không thấy Tề Đức Thắng có hành động gì. Giống như ông ấy vốn không có suy nghĩ gì, chỉ đơn thuần tặng cho Sở Cẩm Dao. Tề đại chưởng quỹ đổi nghề làm từ thiện hả?

Dưới đèn, ngón tay Sở Cẩm Dao khéo léo uốn lượn, một lúc sau đã làm xong một cái túi lưới khảm tơ vàng. Nàng đặt ngọc bội vào túi lưới, nói:

"Tề Trạch, ngươi biết không? Trên đời này thật sự có người coi tiền như rác đấy, còn tặng cho ta rất nhiều đồ vật với cửa hàng! Ta cảm ơn lời chúc tốt đẹp của ngươi nên đổi cho ngươi một túi lưới mới!"

Sở Cẩm Dao nói xong bật cười, đặt ngọc bội ngay ngắn trên bàn. Ngọn đèn chiếu xuống, tơ vàng ánh lên tia sáng lấp lánh khiến viên ngọc trong suốt nổi bật, làm người ta lóa mắt. Nàng ngắm ngọc bội, ý cười bên môi dần tắt:

"Đến khi ta đủ năng lực đổi túi cho ngươi, ngươi lại chẳng ở đây nữa rồi. Ta rất hi vọng ngươi còn ở đây. Ngươi xem đi, giờ trong nhà có rất nhiều người đang theo dõi ta. Ta bỗng nhiên phát tài, sao có thể không thu hút sự chú ý của người khác? Trong viện có Tôn ma ma với mấy nha hoàn khác đang rục rịch. Thái độ của tổ mẫu với ta rất kỳ quái, Sở Cẩm Diệu không che dấu ác ý. Giờ ta như đứa trẻ ba tuổi, ôm trong lòng núi tiền giữa thành thị vậy. Ta rất sợ. Ngươi đang ở đâu?"

Sở Cẩm Dao nói xong, chờ một lúc lâu mà trong phòng không ai đáp lời, chỉ có ánh nến nhảy múa. Nàng cười đầy trào phúng, thấp giọng nói: "Ta biết mà, ngọc bội này thành vật chết rồi. Biết ta bị nha hoàn bỏ rơi ngươi sẽ ra giúp ta. Còn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip