Chương 68
Đại tiểu thư Trường Hưng Hầu phủ xuất giá cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ và việc chuẩn bị đã được làm dần từ một năm trước. Nhưng khi chỉ còn cách lễ thành hôn một tháng, trong phủ bỗng dưng bận rộn hơn, dường như chuẩn bị sao cũng không kịp.
Mấy hôm trước, thân tín của thái tử đến Thái Nguyên, từ chối lời mời của Hoài Lăng Vương phủ. Chẳng dễ gì tin đồn mới lắng xuống, Trường Hưng Hầu phủ lại tất bật hôn sự của Sở Cẩm Nhàn, nên không có hơi sức đâu đáp lại chuyện nọ. Tháng Năm, tháng Sáu trôi qua trong sự bận bịu không ngừng. Thẳng đến mùng 10 tháng Tám, ngày Sở Cẩm Nhàn xuất giá, Trường Hưng Hầu phủ mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Ngày lại mặt, Sở Cẩm Dao mặc áo váy sắc hồng, ngóng trông Sở Cẩm Nhàn và biểu ca Triệu gia đến. Sở Cẩm Nhàn xuất giá cực kỳ có thể diện. Thập lí hồng trang, huynh đệ đỡ kiệu. Đã thế, thái tử còn gửi quà mừng tới. Tuy nó rất quy củ, nhìn là biết do cung nhân chuẩn bị, nhưng nhìn khắp Thái Nguyên này, có nữ tử nhà nào may mắn nhận được quà mừng từ thái tử đâu? Hơn nữa, thái tử trăm công ngàn việc, sao có thể để ý tới hôn lễ của một cô nương chứ? Vì vậy rất nhiều người đều nghĩ đến bậc phụ mẫu của nàng.
Một câu nói hay được ghi trên thiệp cưới như một lời chúc phúc dành cho cặp đôi được se duyên. Thiệp cưới ấy chính là của Sở Cẩm Nhàn.
Tần Nghi thoáng ngẩn người, sau đó nhìn lại tên trên thiệp, nghiền ngẫm tên đằng nam một hồi. Tiểu nữ Sở thị? Ấn đường Tần Nghi nhăn lại. Đích nữ nhà Trường Hưng Hầu chẳng phải là Sở Cẩm Dao hay sao? Hắn nhớ Sở Cẩm Dao không có muội muội ruột... Từ từ, hình như nàng có tỷ tỷ.
Nét mặt Thang Tín Nghĩa vô cảm nhưng ánh mắt luôn dõi theo Tần Nghi. Đầu tiên, ông ta thấy thái tử hờ hững nhìn thiệp mời, sau đó lật lại chăm chăm nhìn tên trên thiệp mời. Cuối cùng, hắn giơ tay, bất lực nhéo nhéo phần giữa hai hàng lông mày.
Thang Tín Nghĩa cuối cùng cũng tìm được thời điểm nói:
"Điện hạ, ngài xem..."
"Bỏ đi, ta và Trường Hưng Hầu phủ không hay lui tới. Nhà họ có chuyện vui, ta không nhất thiết tới."
Tần Nghi đáp.
"Đúng ạ."
Thang Tín Nghĩa vốn phải lui xuống, nhưng ông ta lại đứng tại chỗ, thuận miệng hỏi:
"Điện hạ, vậy vừa rồi ý ngài là... ?"
Tần Nghi ngẩng đầu, con ngươi xinh đẹp tựa lưu ly liếc Thang Tín Nghĩa:
"Ngươi đang tra hỏi ta?"
"Nô tài không dám."
Thang Tín Nghĩa cung kính cúi đầu lui ra.
"Nô tài đi truyền chỉ, nô tài cáo lui trước."
Thang Tín Nghĩa đi được nửa đường bỗng nghe thấy: "Đứng lại."
"Điện hạ có gì phân phó?"
"Tang ma cưới gả dù sao cũng là việc lớn đời người, ngươi đến kho chuẩn bị chút lễ vật rồi nhờ người mang sang đi."
Thang Tín Nghĩa ngẩn ra, khóe môi giật giật, rất muốn hỏi vì sao nhưng cuối cùng vẫn không dám hỏi thái tử lần hai, cúi đầu, buồn bực đáp: "Vâng."
Tần Nghi chuyển tầm mắt sang chồng công việc cần xử lý, nhướn mày, hỏi:
"Sao vẫn còn ở đây?"
"Điện hạ, ngài trọng thương mới tỉnh, thống soái muốn ngài di giá đến Thái Nguyên tĩnh dưỡng mấy ngày. Tri phủ Thái Nguyên đã sắp xếp thỏa đáng rồi. Điện hạ, biên quan khắc nghiệt, đao kiếm không có mắt, ngài cứ ở chỗ này không phải kế lâu dài. Hiện sức khỏe ngài chưa ổn định, chi bằng đến Thái Nguyên tránh tai họa một thời gian?"
Tần Nghi nghe xong, nhếch môi cười: "Dù thế ta cũng là thái tử. Nếu ta tránh đi, tai họa ập tới, biên quan
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền