ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 69. Chương 69

Chương 69

(2)Thập lý hồng trang: Là một tập tục thời xưa, ý chỉ ngày con gái về nhà chồng. Mọi người thường dùng câu "ruộng đất ngàn mẫu, thập lý hồng trang" để miêu tả của hồi môn phong phú.

Sở Cẩm Nhàn đi rồi, Trường Hưng Hầu phủ chậm rãi trở lại nhịp sống cũ. Cuối cùng Sở Cẩm Dao cũng có thời gian giải quyết chuyện của bản thân.

Ví dụ như, hẹn gặp quản lý cửa hàng dưới trướng mình.

Người tới tên Ngụy Lương, tuổi tác không lớn lắm, làn da trắng nõn, lúc nào cũng mỉm cười. Khi y cười còn lộ má lúm đồng tiền. Y chắp tay chào hỏi Sở Cẩm Dao, giọng rất ngọt:

"Tại hạ Ngụy Lương, bái kiến Ngũ tiểu thư."

Sở Cẩm Dao ngồi cách lớp bình phong đáp:

"Ngụy chưởng quầy không cần đa lễ."

Ngụy Lương "vâng" một tiếng, chậm rãi đứng thẳng người. Sở Cẩm Dao hỏi:

"Nom vẻ ngoài chưởng quầy có vẻ còn khá trẻ, ta đoán ngươi cũng không lớn tuổi lắm. Trẻ như vậy đã trở thành chưởng quầy rồi sao?"

Ngụy Lương đáp:

"Người quản lý việc buôn bán của cửa hàng là cha ta. Hôm nay người phải đi kiểm hàng nên không thể đến gặp tiểu thư, ta đi thay một chuyến. Tuy ta không hiểu biết bằng ông ấy, nhưng ngày thường cũng hay chạy làm mấy việc lặt vặt, việc trong cửa hàng am hiểu đôi chút. Tiểu thư muốn hỏi gì, cứ hỏi ta là được."

Sở Cẩm Dao gật đầu, thì ra là nhi tử của chưởng quầy, bảo sao tuổi còn trẻ vậy. Nàng tiếp tục nói:

"Không giấu gì Ngụy tiểu chưởng quầy, cửa hàng bỗng dưng có được này, tới giờ ta vẫn chưa biết nó nằm ở đâu. Vậy nên ta càng không thể tham gia vào việc buôn bán của cửa hàng. Khoảng thời gian trước, vì chuyện của Thang công công, người trong nhà cũng cho ta vài lời khuyên. Sau một hồi suy nghĩ, ta vẫn cảm thấy mình mặt dày hưởng không như vậy không ổn lắm. Sổ sách hai tháng trước bên ngươi mang đến ta chưa xem, hay là Ngụy tiểu chưởng quầy mang về nhé? Từ nay về sau, hãy xem như khế ước này không tồn tại. Các ngươi cứ làm chuyện của mình, đừng quan tâm ta. Nếu có người hỏi đến, các ngươi cứ lấy danh nghĩa của ta."

"Như vậy sao được?"

Ngụy Lương hoảng hốt. Dám bằng mặt không bằng lòng, nhà họ chán sống rồi chắc? Đối với mệnh lệnh của chủ tử, cho dù là gì đi nữa, Ngụy Ngũ và Ngụy Lương đều không dám làm sai. Thủ hạ của Ngụy Ngũ có rất nhiều cửa hàng lớn nhỏ, Vân Chức chỉ là một cửa hàng vải dệt nhỏ bé trong số đó, bọn họ chẳng để mắt đến chỗ bạc nhỏ này. Giờ mới chỉ chia chút tiền lãi nho nhỏ cho một khuê tú mà thôi, việc này còn làm không xong thì mới đúng là tai họa ngập đầu!

Ngụy Lương vội vàng đáp:

"Tiểu thư, người nói vậy hẳn là chưa hiểu lắm quan hệ giữa hoàng thất và cửa hàng vải chúng ta rồi. Vân Chức của chúng ta tuy có danh hoàng thương, nhưng bình thường không tiếp xúc nhiều với người trong cung, chỉ cần lễ tết dâng lên trên chút sản vật là xong. Đầu năm nay, người đi con đường hoàng thương càng lúc càng nhiều. Hoàng thương giờ phát triển khá mạnh mẽ. Hiệu buôn chúng ta thật ra không kinh doanh tốt lắm đâu. Chúng ta nổi danh đấy, nhưng mỗi năm phải cống một phần lợi nhuận, lại không thể để người khác chú ý. Trừ chuyện này ra, còn phải cố gắng giữ ân tình với người trên. Cửa hàng lúc nào cũng trong tình trạng căng như dây đàn."

Sở Cẩm Dao hơi bất ngờ cơ mà vẫn hiểu được vấn đề. Nay, thánh thượng chỉ thích hưởng lạc, sủng hạnh cận thần, không quan tâm triều chính. Vì vậy chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip