Chương 73
Vương phủ thường xuyên có dịp người dưới bái phỏng thế này, huyện chủ Lâm Bảo Châu đã quen rồi. Nàng chán chường ngồi một bên. Nhưng mà khi nghe Quận vương phi nói, nàng ta lập tức không hài lòng chu miệng:
"Nương, nương nói vậy con không phục đâu, con giống oan gia chỗ nào chứ?"
Quận vương phi chỉ tay về phía huyện chủ, nói:
"Đấy, còn dám tranh luận với nương. Còn nói không phải oan gia!"
Dù nói vậy, nhưng giọng điệu Quận vương phi lại không chút oán trách.
Huyện chủ giận dỗi, quay đầu muốn lão vương phi xử trí cho mình. Lão vương phi cười lớn:
"Nương con cố ý chọc con đó! Con là hòn ngọc quý trên tay vương phủ chúng ta, chúng ta thương con còn không kịp, sao lại chê con?"
Huyện chủ khi này mới vừa lòng. Mà con gái Sở Châu – Lâm Bảo Hoàn vốn kiêu căng ở Sở gia, ở đây chỉ có thể ngồi làm nền. Ngay cả Sở Châu, cũng chỉ đứng bên cạnh góp tiếng cười mà thôi.
Bất ngờ ấy khiến ấn tượng về Sở Cẩm Dao của Quận vương phi thay đổi. Bà mỉm cười:
"Trường Hưng Hầu phu nhân thật có phúc. Đại tiểu thư Sở gia hiền danh lan xa, không ngờ thứ nữ cũng xuất sắc bậc này, thật khiến người khác hâm mộ. Đâu giống như ta, có đến hai đứa 'oan gia'."
Lão vương phi kéo Sở Cẩm Dao lại gần mình, hỏi hết những gì mình muốn biết rồi mới chú ý đến các tiểu thư khác. Lờ khách đi là chuyện thất lễ. Lão phu nhân mỉm cười, nhớ đến tin đồn đổi thiên kim, vì vậy hỏi:
"Ai là Tứ tiểu thư?"
Sở Cẩm Diệu vui vẻ trong lòng, không ngờ thời cơ chuyển mình đến nhanh tới vậy. Nàng ta tiến lên một bước, ngượng ngùng đáp:
"Là con ạ."
Quận vương phi khá hứng thú, hỏi:
"Ta nghe Đặng ma ma nói, Trường Hưng Hầu phủ có một vị tiểu thư rất giỏi văn chương, là ngươi sao?"
Sở Cẩm Diệu cúi đầu khiêm tốn:
"Mama quá khen rồi ạ."
Nhưng trong lời nói không hề phủ nhận, nhận mình là người có tài hoa nhất Hầu phủ.
Quận vương phi hỏi vài câu, Sở Cẩm Diệu đối đáp trôi chảy, vì vậy bà cười nói với lão vương phi:
"Nương, ngài xem tiểu thư Sở gia được dạy dỗ tốt biết bao, có tri thức hiểu lễ nghĩa. Nếu Châu Nhi bằng một nửa các tiểu thư đây, con đã hài lòng lắm rồi."
Lời này khiến huyện chủ không vui. Sở Cẩm Dao vẫn mỉm cười đứng đó nghe các vị trên cao ngồi nói giỡn. Một lát sau, các trưởng bối hình như có chuyện cần bàn, nên muốn tống cổ vãn bối đi bớt:
"Sắp đến giờ dùng cơm, mấy tiểu thư các con đi ra ngoài trước đi. Đến giờ cơm sẽ gọi các con."
Lão vương phi đã lên tiếng, ai dám từ chối. Ngay cả huyện chủ cũng đứng dậy, từ tốn hành lễ với mọi người, rồi dẫn đầu ra ngoài. Đến khi huyện chủ đi, những người khác mới dám nhích người.
Vừa rời khỏi phòng lão vương phi, các tiểu thư đã tự giác vây quanh huyện chủ. Huyện chủ dẫn các nàng đến một hành lang hoa nhỏ, cách cửa sổ có thể nhìn thấy một mảng trời hoa. Huyện chủ không kiên nhẫn chút nào, chưa đợi người khác ngồi xuống đã chạy đến trước mặt Sở Cẩm Dao, trong mắt chỉ có nét kiêu ngạo ngây thơ, hơi ngẩng đầu hỏi:
"Ngươi là tiểu thư bị ôm nhầm của Hầu phủ đó à?"
Sở Cẩm Dao nhìn người vương phủ cưng chiều huyện chủ, thầm nghĩ đây đúng là
"thiên tử kiều nữ"
. Làm thư đồng cho một người như vậy, thật là chuyện tốt sao? Nhưng nhớ đến lời dặn dò của Sở lão phu nhân trước khi đến đây, nàng âm thầm thở dài.
Nếu gia tộc đã quyết định thì đây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền