Chương 74
(*)Ở mấy chương trước, có vài chỗ nhắc đến Lâm Bảo Châu mình đã để tước hiệu của Lâm Bảo Châu là Huyện chủ, nhưng chính xác hơn nó phải là Huyện chúa thế nên mình xin phép thống nhất lại từ chương này Huyện chúa nhé. Những chương trước có thời gian mình sẽ sửa lại lỗi này sau :(((
Sắc mặt Sở Cẩm Diệu cực kỳ khó coi. Chuyện này tuy người trong phủ Trường Hưng Hầu rõ mười mươi nhưng khi trò chuyện, mọi người đều ăn ý tránh đi. Ai lại cố ý nhắc đến điều đó chứ? Vì thể diện của mọi người nên dù trước mặt Sở Cẩm Dao hay Sở Cẩm Diệu cũng không nhắc tới. Nhưng bây giờ các nàng ra ngoài làm khách nhà người ta, xung quanh nhiều người ngồi mà...
Đúng lúc ấy, Lâm Bảo Châu lên tiếng, làm bầu không khí trong phòng lặng ngắt lúng túng. Lâm Bảo Châu vừa sinh ra đã là huyện chúa nên nói gì người khác cũng phải thuận theo, muốn gì cũng phải có được. Nhờ vậy mà nàng ta bị nuôi thành người có tính cách ngang ngược, kiêu ngạo không ai bì nổi. Nàng ta hỏi vậy, hẳn là do đã nghe thấy lời đồn về Sở Cẩm Dao và Sở Cẩm Diệu, cảm thấy rất ngạc nhiên, so với việc nói về sổ sách còn vui hơn, thế nên mới chạy tới hỏi. Về phần ở đây là tình huống gì, hai người trong cuộc giải quyết như thế nào, nàng ta mặc kệ.
Vị tiểu thư giả Sở Cẩm Diệu nhất thời loạng choạng. Lâm Bảo Châu chưa dứt lời, Huyện chúa hoàn toàn không quan tâm đến mặt mũi người khác. Nàng ta thích thú quay đầu quan sát Sở Cẩm Diệu rồi lại nhìn Sở Cẩm Dao, cảm thấy mới lạ, hỏi:
"Ngươi dễ dàng thừa nhận mình lớn lên ở nông thôn vậy sao?"
Sở Cẩm Dao cũng thấy xấu hổ, nhưng vẫn bình tĩnh hơn Sở Cẩm Diệu. Nàng cười nói:
"Huyện chúa nói đúng, người đó là ta. Lúc nhỏ vì chạy trốn giặc Tác-ta nên ta lạc gia đình, tháng Giêng năm nay mới được phụ thân tìm về."
"A?" Huyện chúa càng thêm tò mò, chỉ tay vào Sở Cẩm Diệu hỏi:
"Thế có nghĩa là ngươi lớn lên ở nhà nàng ấy, còn nàng ấy lại lớn lên ở nhà ngươi?"
"Đúng vậy, ta được nhà họ Tô ở nông thôn nuôi lớn."
Sở Cẩm Dao đáp.
"Chuyện này có gì đáng mất mặt đâu."
Sở Cẩm Dao bật cười
"Chẳng qua hoàn cảnh sống trước đây hơi kém thôi. Ta không ăn cắp ăn trộm, không lừa gạt ai thì sao phải chối bỏ. Mặc dù Tô gia ở nông thôn nhưng đường đường chính chính dựa vào hai bàn tay mình mà kiếm ăn, ta sao lại không dám thừa nhận chứ?"
Tiểu thư nhà quyền quý như bọn họ mặc dù ngoài miệng không nói nhưng trong lòng cũng hơi hơi khinh thường dân chúng bình thường, càng đừng nói tới loại nông dân nghèo như Tô gia. Các cô nương Sở gia luôn cố ý tránh vấn đề này, thứ nhất là vì ngại mặt mũi Trường Hưng Hầu và Triệu thị, thứ hai là cảm thấy xuất thân Sở Cẩm Dao không đáng nhắc tới, sợ nói ra sẽ khiến nàng xấu hổ. Cơ mà các nàng càng tránh né thì càng thể hiện rõ ý nghĩ trong lòng. Ngay khi huyện chúa nhắc tới chuyện này, lòng các tiểu thư Sở gia chợt lạnh.
Lục tiểu thư thầm nghĩ, xong, thế này thì lúng túng quá rồi. Nhưng không ngờ, Sở Cẩm Dao lại quang minh chính đại thừa nhận, đã thế còn chủ động vạch quá khứ xấu xí của mình ra cho người ta xem. Nếu Sở Cẩm Dao úp úp mở mở, mấy tiểu thư khác mới thấy có chuyện vui đáng để xem, cơ mà nàng lại quá đỗi thản nhiên, khiến người ta đoán không ra. Tình huống xoay chuyển làm nét mặt mấy tiểu thư
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền