Chương 76
Đây chính là điểm khác nhau giữa Sở Cẩm Dao và Sở Cẩm Diệu. Sở Cẩm Diệu trước đây luôn nghĩ mình là tiểu thư con vợ cả, quen việc ra lệnh, lấy việc mọi người nhân nhượng mình là lẽ thường tình. Mà Sở Cẩm Dao sẽ không tùy hứng như vậy, suy bụng ta ra bụng người. Tất cả mọi người đều là người, sao nhất thiết chỉ vì hứng thú nhất thời dâng trào mà khó xử người khác? Nếu như đã cùng nhau ra đến đây, vậy những việc còn lại không phải nên thương lượng chút sao? Chỉ lo nghĩ cho bản thân cũng quá ích kỷ rồi.
Trong khi đó, huyện chúa vẫn giữ nguyên tính khí ngang ngược của mình.
"Huyện chúa, da người không thể phơi nắng. Nếu về bị nổi mụn đỏ, vương phi sẽ trách tội chúng nô tì mất."
Nha hoàn lo lắng khuyên nhủ.
"Câm miệng, chuyện của ta không đến lượt bọn nô tì các người lắm miệng."
Huyện chúa quát.
Nhưng những lời đó chẳng có tác dụng gì với huyện chúa, nha hoàn nói thế rõ ràng là vì lo cho huyện chúa, cơ mà vẫn bị nàng ta mắng. Bây giờ có Sở Cẩm Diệu hùa theo, với tính tình ngang ngạnh của huyện chúa, càng nghe không lọt lời khuyên.
Sở Cẩm Diệu nói thêm vào:
"Nếu thân thể huyện chúa không tốt, vậy để nha hoàn đứng một bên cầm ô che nắng, không để ánh nắng chiếu đến mặt huyện chúa không phải là được rồi sao?"
Nghe vậy, Sở Cẩm Dao vội kéo Sở Cẩm Diệu ra một góc, nói thầm:
"Ngươi bớt nói vài câu đi, những nha hoàn đó phụng mệnh ra đây chăm sóc huyện chúa đấy. Nếu huyện chúa phơi nắng đổ bệnh, các nàng chắc chắn sẽ bị trách phạt. Chúng ta là khách, không khuyên được huyện chúa thì thôi, sao ngươi lại gây phiền toái cho bọn họ?"
Bắt tiểu nha hoàn đứng cạnh che ô cho huyện chúa không phải đang dằn vặt người khác sao?
Sở Cẩm Diệu cười khẩy, khinh thường nhìn Sở Cẩm Dao:
"Ta biết tỏng suy nghĩ của ngươi. Ngươi sợ ta và huyện chúa hợp nhau nên tìm mọi cách cản trở đúng không? Thủ đoạn thâm sâu thật. Ta nói cho ngươi biết, chết tâm đi!"
Sở Cẩm Dao nghẹn họng, đúng là làm ơn mắc oán mà. Đương lúc hai người đang giằng co, bỗng nhiên mấy nha hoàn quỳ xuống. Ngay cả huyện chúa khi nhìn thấy người đến cũng lập tức thành thật.
"Bái kiến thế tử."
Tiếng hô đồng loạt vang lên.
Sở Cẩm Dao nghe tiếng lập tức quay đầu lại, trông thấy một thiếu niên mặc đồ màu trắng dệt kim đi ra từ giữa những khóm hoa rực rỡ dưới bầu trời mùa thu.
"Từ xa ta đã nghe thấy tiếng muội cố tình gây sự rồi."
Lâm Hi Viễn từ từ đi tới, ngữ khí thờ ơ, nhưng lại khiến cho người vừa rồi còn hùng hổ nháy mắt an phận lại. Lâm Hi Viễn nói:
"Muội mà phơi nắng, trong nhà lại loạn cào cào lên cho xem. Muội đã bao lớn rồi, đừng có lúc nào cũng hồ đồ như thế."
Gặp huynh trưởng, tuy trong lòng e sợ nhưng huyện chúa vẫn không phục:
"Ai hồ nháo chứ?"
Lâm Hi Viễn nghiêng mắt nhìn sang:
"Còn dám nói."
Huyện chúa lúc này mới chịu im lặng, phồng má, không dám nói nữa.
Tuy lần gặp mặt này hơi đột ngột nhưng các tiểu thư ở trong đình đều đứng lên, có người câu nệ, có người ngạc nhiên cất tiếng chào. Tam tiểu thư vốn đang nhàm chán xem huyện chúa giở thói kiêu căng, bỗng nhiên nhìn thấy Thế tử, hai mắt nàng ta khó nén vui mừng, vội vàng đứng lên, dáng người xinh đẹp lắc lư nhẹ, dịu dàng nói:
"Thế tử vạn phúc."
Vòng eo của Tam tiểu thư chỉ có thể uốn éo cho không khí nhìn.
Sở Cẩm Dao ngẩn người nhìn Lâm Hi Viễn, chờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền