ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 77. Chương 77

Chương 77

Các nha hoàn sớm đã đứng ở cửa vương phủ ngóng trông, vừa nhìn thấy các nàng là chạy ra đón:

"Thế tử, huyện chúa, mọi người sao giờ mới về ạ? Lão tổ tông và vương phi chờ sốt ruột lắm rồi, mới nãy còn phái thêm người ra tìm mọi người đó."

Lâm Hi Viễn lạnh nhạt nói:

"Không phải đã trở về rồi sao?"

Hắn chưa nói xong, huyện chúa đã chạy vội vào trong, vừa chạy vừa nói:

"Nương, đại ca, huynh ấy mắng con!"

Lâm Hi Viễn nhìn muội muội không có chút nào gọi là khí chất của tiểu thư khuê các, yên lặng thở dài. Từ lâu hắn đã cảm thấy nên dạy dỗ lại Lâm Bảo Châu cho tốt, thế nhưng quận vương phi và lão vương phi đều cảm thấy không vội, rồi nói sự ngây thơ đáng yêu của Lâm Bảo Châu sẽ khiến mọi người yêu thích. Đáng tiếc, chỉ có Lâm gia nghĩ như vậy.

Đoàn người mỗi người ôm một tâm trạng đi từ từ về đến đình. Các cô nương Sở gia hành lễ chào Lâm Hi Viễn rồi rời đi. Các nàng rời đi dựa theo thứ tự, nên chờ Sở Cẩm Diệu đi rồi, Sở Cẩm Dao mới có thể đi. Ai ngờ vừa mới bước chân ra khỏi đình, Lâm Hi Ninh không biết tìm đâu ra ô, bung lên, cẩn thận che trên đầu Sở Cẩm Diệu:

"Biểu muội, coi chừng nắng."

Sở Cẩm Dao đột nhiên thấy ê răng, phức tạp nhìn tình huống trước mặt. Không đợi nàng kịp thu hồi tầm mắt, bên tai đã truyền đến tiếng cười khẽ.

Sở Cẩm Dao quay đầu, phát hiện Lâm Hi Viễn vừa vặn đi ngang qua người nàng. Lúc đi ngang qua, hắn cười nhẹ nói:

"Chú ý đường đi."

Lâm Hi Viễn đang ngẩn ngơ suy nghĩ bỗng ngửi thấy mùi hương ngọt ngào thoang thoảng của nữ tử, tiếp đó có tiếng nói vang lên:

"Việc ngày hôm nay, đa tạ thế tử."

Lâm Hi Viễn lúc này mới quay đầu lại nhìn người trước mặt, khó khăn lắm mới nhớ được người này hình như là cô nương nhà nhị thẩm, đại khái là đứng hàng thứ sáu.

Lục tiểu thư chần chừ bước lên cảm tạ một cách đúng mực, muốn thế tử có ấn tượng độc nhất vô nhị về mình. Những lời này so với lời Tam tiểu thư nói cao minh hơn nhiều. Câu Lục tiểu thư nói thể hiện được sự thông minh của bản thân ở chỗ đoán mục đích đến của thế tử, sau đó còn thể hiện sự nhu thuận của mình khi không đành lòng khiến cho trưởng bối lo lắng. Một câu nói ẩn chứa nhiều thâm ý, nhiều một chút thì quá trắng trợn, mà thiếu một phần thì lại hụt ý, nhiêu đó là vừa đủ.

Lâm Hi Viễn cười gật đầu:

"Không việc gì."

Hắn vừa nói xong, ngẩng lên lập tức nhìn thấy Sở Cẩm Dao đứng phía xa hành lễ với mình, thừa dịp hắn với Lục tiểu thư nói chuyện mà lách qua hai người bọn họ rón rén đi vào trong. Nhìn cách nàng đi thật giống một chú sóc con nhân cơ hội chạy trốn. Lâm Hi Viễn dời tầm mắt, ý cười bên môi nở rộ rực rỡ. Chờ hắn lấy lại tinh thần, mới phát hiện Lục tiểu thư trước mắt hình như mới nói gì đó, đang cười bẽn lẽn, hơi cúi đầu. Lâm Hi Viễn ngẩn người, vừa nãy nàng ta vừa nói gì vậy? Bỏ đi, chắc cũng không có gì quan trọng.

Lâm Hy Viễn dẫn Lục tiểu thư vào nhà.

Tới vương phủ làm khách, không một ai nghĩ vì ăn no mà tới. Sở Cẩm Dao ngồi cùng một bàn với các tỷ muội, chỉ chọn những món trước mặt rồi yên lặng dùng bữa. Cùng lúc ấy, lão vương phi vừa nhìn thấy Lâm Hi Viễn thì cười không dừng được, ngay cả lúc ăn cơm cũng lôi kéo ngồi bên người mình. Bởi vì toàn là người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip