ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 97. Chương 97

Chương 97

Quận vương phi nghe xong, nghi ngờ trong lòng lại dấy lên. Trước đó bà đã hỏi huyện chúa, biết Sở Cẩm Dao lúc nào ra ngoài, lúc nào trở về. Vườn hoa chỉ lớn có từng ấy, cho dù lạc đường cũng đâu tốn nhiều thời gian như vậy?

Quận vương phi không khỏi hỏi:

"Ngũ tiểu thư, không phải ta lắm miệng, nhưng ta có một câu muốn hỏi, ngươi nói ngươi lạc đường trong hoa viên nhưng tại sao lại đi một lúc lâu như vậy?"

"Lúc đầu lạc đường con cứ loanh quanh mãi không tìm được đường ra, về sau nhờ có gã sai vặt chỉ đường mới tìm được đúng hướng. Nhưng lúc về con phát hiện không thấy túi tiền đâu, đoán chừng rơi trong lúc đi nên lộn về tìm mà tìm mãi không thấy đâu, con hết cách đành theo đường cũ đi về."

Sở Cẩm Dao đáp.

"Gã sai vặt chỉ đường?"

Lần này không chỉ quận vương phi nghi ngờ, Sở Cẩm Diệu cũng thấy lạ. Nàng ta giả bộ ngây thơ, cố ý hỏi:

"Trùng hợp thế sao? Vậy thì chúng ta phải cảm ơn hắn đã chỉ đường cho muội rồi. Phải rồi, Ngũ muội, gã sai vặt đó tên gì?"

Sở Cẩm Dao lúng túng không biết đáp sao vì người đó chỉ nói mỗi họ chứ không nói tên. Nàng không thể làm gì khác ngoài việc đáp đúng sự thật:

"Ta không biết tên hắn, ta chỉ biết hắn họ Lâm."

Quận vương phi nhíu mày:

"Trong hoa viên không có gã sai vặt nào họ Lâm, đến quản gia cũng không có."

"Không có?" Sở Cẩm Dao ngạc nhiên hỏi lại.

Sở Cẩm Diệu hả hê nhếch miệng. Cho dù nàng ta không thể làm thư đồng, thì Sở Cẩm Dao cũng không hòng chiếm được của hời. Vừa hay, ông trời cũng giúp mình, để Sở Cẩm Dao làm lộ sơ hở.

Bầu không khí trong phòng nháy mắt trở nên cực kỳ ngượng ngùng, quận vương phi đã khẳng định chắc nịch rằng trong hoa viên không có người hầu nào họ Lâm, đến lão vương phi giờ cũng không nói được câu nào. Lần này, chính lão vương phi còn thầm cho rằng, hay cô nhóc này đang nói dối thật? Thực chất là loanh quanh trong hoa viên lén lút làm chuyện khác?

Triệu thị nghe đến đây cũng mặc định rằng Sở Cẩm Dao nói dối, đến nước này không tự bào chữa được nữa, vì vậy nhanh nhảu tiếp lời:

"Cái đứa bé này, nói chuyện bồ bã không biết trước biết sau gì cả, có khi con nhớ nhầm rồi đấy, mau xin lỗi vương phi đi."

Sở Cẩm Dao cắn môi, xin lỗi? Tại sao phải xin lỗi? Triệu thị bảo thế khác gì tự nhận tội? Sở Cẩm Dao không nói lời nào, nhưng thái độ cũng rất rõ ràng. Nàng không chịu.

Thế trận càng giằng co càng khiến quận vương phi nghi ngờ, bây giờ ánh mắt nhìn Sở Cẩm Dao cũng thay đổi. Mà lão vương phi thực sự nhìn không được, đang định ra giảng hòa, thì ngoài phòng đột nhiên truyền đến âm thanh vấn an tận lực giương cao của thị nữ: "Thế tử."

Thế tử tới?

Quận vương phi ngạc nhiên nhìn Lâm Hi Viễn sải bước tiến vào. Hắn nhìn lướt qua người trong phòng, lòng ngầm hiểu thế cục đến bảy tám phần.

"Tổ mẫu, mẫu thân. Trường Hưng Hầu phu nhân, các vị tiểu thư Sở gia."

Lâm Hi Viễn chào hỏi.

Quận vương phi vừa thấy người, dứt khoát nói thẳng:

"Viễn nhi, chuyện hôm nay có liên quan đến cả con, con nói xem rốt cuộc là như nào?"

Lâm Hi Viễn không đáp ngay mà nhìn về phía lão vương phi:

"Tổ mẫu, đây là..."

Lão vương phi cho người đấm chân, chậm rãi nói:

"Ngũ tiểu thư Sở gia lạc đường trong hoa viên, mọi người đang quan tâm hỏi han."

Quận vương phi tiếp lời:

"Viễn nhi, hôm nay con có đến hoa viên không?"

Lâm Hi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip