ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ngọc Bội Thái Tử Gia

Chương 98. Chương 98

Chương 98

Triệu thị sửng sốt. Bà nghi ngờ nhìn về phía Sở Cẩm Dao, lòng vẫn chưa hết vướng mắc nhưng quận vương phi đã chủ động xuống nước thì bà cũng sẽ không để lãng phí cơ hội, nhiệt tình hùa theo.

Quận vương phi nói rất nhiều lời khách sáo với Triệu thị, sau cùng chốt lại:

"Sự việc hôm nay giải quyết xong là tốt rồi. Các khuê nữ nhà Hầu phu nhân quả thật khiến người ta rất yên tâm, nào như Bảo Châu nhà chúng ta, nghịch vô cùng, rất là phiền phức. Ta rất mong mấy hôm nữa Hầu phu nhân dẫn nữ nhi theo qua đây nghỉ ngơi mấy ngày, thay ta dạy bảo Bảo Châu đấy."

Triệu thị vội từ chối:

"Không dám, vương phi quá khen."

Nhưng trong lòng bà lại mừng rỡ, ý của vương phi đây là chuyện ngày hôm nay sẽ không để lại hệ lụy, thư đồng vẫn sẽ chọn từ nhà họ?

Nguyên do này chỉ có Lâm Hi Viễn, quận vương phi và lão vương phi biết, người Sở gia chỉ thấy chủ nhân vương phủ cao cao tại thượng đột ngột sửa lại miệng, hoàn toàn tin tưởng sự trong sạch của Sở Cẩm Dao, luôn mồm xin lỗi. Bọn họ ngạc nhiên, đồng thời cũng thấy kỳ lạ.

Làm sao có thể chứ?

Lục tiểu thư kinh ngạc, nàng cho rằng, hôm nay chí ít có thể quật ngã Sở Cẩm Dao, kết quả lại tựa hồ như hoàn toàn ngược lại. Còn Sở Cẩm Diệu thì hận đến nghiến răng nghiến lợi, nàng ta hao tâm tổn trí phí sức lâu như vậy, vậy mà đều là lấy giỏ trúc mà múc nước, công dã tràng? Chỉ có Tam tiểu thư là liếc mắt hạ quyết tâm sau này đi theo Sở Cẩm Dao.

Quận vương phi nói thêm mấy lời xã giao, rồi mới lệnh nha hoàn đưa mấy người Triệu thị ra ngoài. Lâm Hi Viễn thấy vậy, cũng đứng lên nói:

"Tổ mẫu, mẫu thân, bên ngoài còn có việc, con đi trước."

Quận vương phi nghe là hiểu, tự nhiên đáp:

"Nhanh đi đi, chúng ta cũng không giữ con lại."

Chỉ cần một câu của Lâm Hi Viễn đã đủ để quận vương phi nhận ra mình suy đoán bừa bãi, oan uổng người tốt. Lâm Hi Viễn nói, thái tử hôm nay cũng ở hoa viên, Sở Cẩm Dao lạc đường, là Lâm công công bên người thái tử đưa về. Chỉ cần thế thôi là đủ.

Còn về việc đồ của Sở Cẩm Dao bị mất, hành tung không ai chứng minh, lúng túng khi nói trước đó đã hoàn toàn tan thành mây khói. Có công công bên người thái tử làm chứng, dù cho vị công công này không ra mặt, cũng đủ chứng thực chân tướng, để hết thảy ác ý phỏng đoán đều bởi vậy mà sụp đổ.

Triệu thị đứng dậy đi ra ngoài, Sở Cẩm Dao yên lặng đi theo. Lúc ra cửa, Lâm Hi Viễn thừa dịp mọi người không chú ý, lặng lẽ nói với nàng:

"Chờ một chút, ta có thứ cho muội."

Sở Cẩm Dao nhìn quanh quất bốn phía, cố tình đi chậm lại, lùi ra sau mấy bước. Phía sau Lâm Hi Viễn vừa hay có bụi dây leo, mặc dù mùa đông khắc nghiệt khiến dây leo khô héo hết, nhưng để che mắt lại không thành vấn đề. Lâm Hi Viễn thấy không ai chú ý, lập tức lấy túi tiền trong tay áo ra đưa cho Sở Cẩm Dao.

"Này là của Lâm... à, ta cũng không biết phải gọi hắn là gì, ừm, là của người đó đưa."

Lâm Hi Viễn không thể nói thẳng là Lâm công công, cũng không thể gọi người ta là kẻ hầu nên đành nói qua loa cho có:

"Hắn đã tìm thấy túi tiền của muội, nhờ ta chuyển giúp."

Sở Cẩm Dao bất ngờ tìm được món đồ bị mất, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Nàng cũng chẳng còn thời gian nghĩ xem lời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip