Chương 100: Thi Phủ Bắt Đầu, Đề Thi An Quốc (1)
--------------------------
Tìm người đọc sách mà mình hâm mộ xin chữ ký là một chuyện vẫn thường xuyên xảy ra, cũng là một chuyện trịnh trọng.
Hứa Thanh Tiêu là người hiền hoà, có thể nói là ai đến cũng không từ chối.
Còn chưa tới giờ Mão, các văn nhân hoặc là vẫn kiên nhẫn chờ đợi, hoặc là cùng nhau nói chuyện phiếm.
Bỗng khi nghe thấy Hứa Thanh Tiêu xuất hiện, hơn nữa còn ký tên cho mọi người, trong phút chốc, chuyện này như hòn đá rơi vào đầm nước yên tĩnh, gợi nên ngàn cơn sóng.
“Nhanh lên, còn đờ ra đó làm gì, Hứa Vạn Cổ tới rồi.”
“Cái gì, Hứa Vạn Cổ tới rồi?”
“Hứa Vạn Cổ đang kí tên cho người ta, chúng ta cũng nhanh chân đến đó thôi.”
“Tương lai Hứa Vạn Cổ ít nhất cũng là đại nho, có thể được đại nho viết chữ sau này đem treo trong nhà, không chừng còn có thể tăng phúc cho con cháu đó.”
“Dẫn ta đi với, dẫn ta đi với.”
“Hứa Vạn Cổ là ai vậy? Ta chưa từng nghe qua tên hắn, tại sao phải tìm hắn xin chữ ký?”
“Cái gì? Hứa Vạn Cổ là Hứa Thanh Tiêu? Chính là cái người viết bài Mãn Giang Hồng kia? Huynh đài, chờ ta theo với.”
Trong phút chốc, đám người trở nên sôi trào, dù sao thì cũng đang trong lúc rãnh rỗi, chạy đến xin chữ ký cũng không bị thiệt.
Lúc này.
Đám người xung quanh Hứa Thanh Tiêu như sôi trào, vây quanh trong trong ngoài ngoài tính sơ cũng khoảng vài trăm, tất cả đều tới để xin chữ ký.
Giữa đám người, bọn người Vương Nho đang cố gắng giữ gìn trật tự.
Hứa Thanh Tiêu nhìn thấy cảnh này thì cũng hơi hoảng, mấy trăm người đàn ông như hổ như sói nhào về phía mình, ai mà chịu cho nổi?
Mà Trần Tinh Hà lúc này đang đứng ở một bên, vẻ mặt bình tĩnh quan sát tất cả.
Thực ra thì Trần Tinh Hà cũng rất muốn hỏi một câu.
Các người có muốn xin chữ ký của ta hay không?
Nhưng mà hắn ta lại không thể nói ra những lời này.
Nhìn thoáng qua Hứa Thanh Tiêu đang được đám người hâm mộ, Trần Tinh Hà hơi hâm mộ, nhưng ý chí lại càng thêm kiên định.
Hôm nay, sau khi thi phủ.
Hắn ta muốn để cho tất cả mọi người biết, hắn, Trần Tinh Hà mới là người tài hoa nhất Phủ Nam Dự.
Đến lúc đó cho dù các người có cầu Trần mỗ ta đặt bút thì Trần mỗ ta cũng không cho.
Ngay lúc Trần Tinh Hà đang “đu dây” thì có một âm thanh vang lên.
“Xin hỏi các hạ là Trần Tinh Hà, Trần huynh sao?”
Đó là một Nho sinh thanh tú, trong tay cầm quyển sổ và một cây bút lông nhỏ.
“Đúng vậy.”
Giờ khắc này, trong lòng Trần Tinh Hà tràn đầy hưng phấn.
Cuối cùng thì cũng có người nhận ra Trần mỗ ta.
Rất tốt, xét thấy ngươi có một đôi mắt tinh tường, ta sẽ kí cho ngươi cái tên, là chữ ký đầu tiên, sau này ngươi có thể khoe khoang với con cháu đời sau rồi.
Trong lòng Trần Tinh Hà nghĩ vậy.
Mà người kia cũng đưa sổ và bút lông nhỏ về phía trước, nói: “Nghe nói Trần huynh là huynh trưởng của Hứa Vạn Cổ huynh, vậy chẳng hay có thể xin chữ ký giúp ta được không?”
Nam tử thanh tú vô cùng kích động mà nói.
Sau một khắc, đôi bàn tay đã đưa tới của Trần Tinh Hà chậm rãi thu về, vẻ mặt lạnh lùng nói:
“Tự xin đi.”
Nói xong lời này, hắn ta lui về sau nửa bước, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, bắt đầu hình thức tự bế.
Lúc này, sự náo nhiệt bên ngoài phủ viện cũng làm cho người trong nội viện chú ý.
Trường thi Nam Dự.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền