Chương 101: Thi Phủ Bắt Đầu, Đề Thi An Quốc (2)
Sau khi đã bái thánh nhân xong, lại đi qua nội đường, bên trái là sân thi Giáp Ất, bên phải là sân thi Bính Đinh.
“Sư đệ, ngươi đi bên trái, ta và Vương Nho huynh đi bên phải, thi cho tốt nhé, đợi sau khi kết thúc, chúng ta gặp nhau ở khách điếm.”
“À, đúng rồi, đây là giấy mực bút nghiên cho ngươi, cầm đi.”
Trần Tinh Hà mở miệng, chỉ về phía cổng vào bên trái, đồng thời lấy ra một cái bao nhỏ từ trong tay áo, đây là giấy mực bút nghiên chuẩn bị cho Hứa Thanh Tiêu.
“Đa tạ sư huynh.”
Thấy đối phương đưa bút mực tới, Hứa Thanh Tiêu nhận lấy. Trước khi đến đây, Trần Tinh Hà đã chuẩn bị sẵn cho Hứa Thanh Tiêu, hắn sợ Hứa Thanh Tiêu sẽ làm mất cho nên vẫn luôn giữ bên người.
Ba người hành lễ với nhau rồi sau đó tự ai nấy rời đi.
Sau khi chào tạm biệt xong, Hứa Thanh Tiêu liền đi về phía trường thi Giáp.
Không bao lâu, toàn cảnh trường thi đã hiện ra ngay trước mắt Hứa Thanh Tiêu.
Chia làm hai hàng, không gian tương đối nhỏ, phía trước không có vật gì che chắn, chỉ có một tủ sách, mỗi trường thi đều có hai giám khảo đi đi lại lại kiểm tra.
Sau khi giao thẻ số ra thì liền có người chỉ cho Hứa Thanh Tiêu vị trí của mình.
Khá gần phía trước, là vị trí thứ bảy.
Vào trường thi, động tác của Hứa Thanh Tiêu cũng nhẹ nhàng khẽ khàng hơn một chút. Một trong những quy tắc nghiêm khắc nhất của trường thi chính là không được ồn ào.
Đợi sau khi đi vào trong phòng của mình thì Hứa Thanh Tiêu mới hiểu được khoa khảo nghiêm khắc đến thế nào.
Không gian trong phòng khá nhỏ, tương đối âm u, hai bên trái phải đều có một cái thùng, một cái là để đi đại tiểu tiện còn một cái thì đựng đầy nước sạch.
Thi phủ chỉ có một bài, thời gian là ba canh giờ.
Sau khi ngồi xuống.
Hứa Thanh Tiêu liền tĩnh tâm chờ đợi.
Gần nữa canh giờ trôi qua.
Có không ít người lục tục loe ngoe đi đến nơi này.
Nhìn lướt qua sắc trời, đã đến giờ Mão ba khắc.
Giờ Thìn mới chính thức bắt đầu thi.
Nay vào lúc này, một lão giả đi đến trước mặt Hứa Thanh Tiêu, đây chính là thầy giám khảo.
Ông ta khoảng hơn sáu mươi tuổi, mái tóc trắng xóa, trên mặt mang theo ý cười nhìn về phía Hứa Thanh Tiêu nói:
“Hứa đại tài?”
“Bái kiến tiên sinh.”
Hứa Thanh Tiêu đứng dậy làm lễ.
Đối phương dứt khoát nói: “Không cần như thế, thi tốt vào nhé, tranh chút hào quang cho phủ Nam Dự ta.”
Lão giả cười nói.
Mà Hứa Thanh Tiêu cũng cười nhẹ gật đầu.
Đợi sau khi lão giả đi rồi, Hứa Thanh Tiêu cũng không nhàn rỗi, hắn bày giấy mực bút nghiên trong cái túi nhỏ ra.
Chờ sau khi đã sắp xếp xong.
Hứa Thanh Tiêu bắt đầu mài mực.
Chẳng qua là khi mài tới mài lui.
Ánh mắt Hứa Thanh Tiêu không khỏi rơi vào bên trên mấy cây bút lông.
Bởi vì chính hắn cũng có một cây bút.
Hơn nữa, còn là văn khí.
Không biết... nếu như dùng văn khí do mình ngưng tụ ra để viết văn thì sẽ có hiệu quả gì nhỉ?
Ngay vào lúc Hứa Thanh Tiêu đang suy nghĩ.
Thì một tiếng chuông lại vang lên.
Giờ Thìn đã đến.
Đám học sinh nhao nhao đứng dậy, mà giám khảo của sân thi cũng đã đứng ở vị trí trung tâm, bắt đầu nói về quy tắc của trường thi.
Đợi sau khi khảo quan đọc xong quy tắc của trường thi thì một âm thanh to vô cùng lại vang lên.
Là giọng của quan chủ khảo Triệu Nguyên.
“Thi phủ bắt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền