Chương 68: Đập vại (1)
Hứa Thanh Tiêu thần sắc nghiêm túc hỏi, nêu ra nghi vấn bình tĩnh như thế, làm mắt tròng mắt của hai huynh đệ Dương Báo cùng Dương Hổ sáng ngời.
Không biết còn tưởng rằng Hứa Thanh Tiêu là bộ khoái.
Nhưng mà ngẫm lại, hình như trước kia Hứa Thanh Tiêu chính là nha dịch, cho nên cũng có thể hiểu được.
“Hồi bẩm đại nhân, bên trong quán trà có ba vại trà lạnh, đều là được pha từ ba ngày trước, bình thường một ngày nấu trà, một ngày tán trà, một ngày làm lạnh trà.”
“Còn về việc ai từng vào cửa hàng của ta, đại nhân,
Từ sau khi cáo thị được đưa xuống, lão hán ta không buôn bán gì nữa, mấy ngày trước có nhiều người tới, nhất định phải nói ai từng vào cửa hàng à, ta… ta… ta thật sự không nhớ gì cả.”
Lão hán kể lể với vẻ mặt đưa đám.
Hứa Thanh Tiêu nhìn ra được ông ta không hề nói dối, rất hợp tình hợp lý.
Dù sao cũng là việc của ba ngày trước, có mấy người có thể nhớ kỹ? Trong phim truyền hình cứ hay xuất hiện người qua đường có trí nhớ siêu phàm, tất cả đều là giả.
Đừng nói chủ quán, tùy tiện kéo một người bình thường qua đây, hỏi thử xem canh ba giờ Mùi ba ngày trước đang làm cái gì, có mấy người nhớ được?
Trừ phi ngươi chỉ đi tới đúng một nơi, bằng không không thể nào nhớ kỹ.
“Ba ngày trước.”
Hứa Thanh Tiêu trong lòng suy tư, hắn nhanh chóng tiếp tục mở miệng hỏi.
“Ta đây hỏi ông, trà lạnh bán ra trong hai ngày này có nhiều không?”
“Hoặc là trước chúng ta có ai đến đây uống trà không?”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi.
Lão hán ngẫm nghĩ, rồi sau đó trả lời.
“Ngày hôm qua có một vài người, nhưng không nhiều lắm, không đến mười người, hôm nay chỉ có mấy vị đại nhân thôi.”
Lão hán trả lời.
“Chỉ chúng ta?”
Hứa Thanh Tiêu khẽ nhíu mày.
“Làm sao vậy? Thanh Tiêu lão đệ, có vấn đề gì?”
Dương Báo thấy Hứa Thanh Tiêu nhíu mày, không khỏi dò hỏi.
“Không có gì.”
“Được rồi, chưởng quầy, vừa rồi có chút quấy rầy, nhưng mọi việc đều có nguyên nhân, mong ông thông cảm, sau này nếu có tin tốt, trong phủ sẽ phái người đưa bạc thưởng cho ông.”
Hứa Thanh Tiêu mỉm cười, đỡ lão hán đứng dậy, đánh mắt với hai người Dương Báo và Dương Hổ, hai người tức khắc thu hồi lưỡi dao.
“Không sao, không sao, thưởng bạc gì đó, lão hán không để bụng, chỉ cần có thể mau chóng bắt hung thủ về quy án chính là tin tốt.”
Gần như là thoát chết trong gang tấc, lão hán nào dám nhớ đến chuyện có thưởng bạc hay không.
“Hai vị lão ca, làm phiền hai người đổ trà trong vại đi, để tránh xảy ra chuyện gì.”
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
“Được.”
Hai người gật gật đầu, cũng không nói thêm cái gì, đi vào trong quán trà.
Loảng xoảng! Loảng xoảng!
Hai tiếng đạp vỡ vại vang lên, Hứa Thanh Tiêu có hơi hoảng hốt, có cần trực tiếp như vậy không? Đổ đi là được rồi.
Hai huynh đệ Dương Báo Dương Hổ nhanh chóng đi ra, trên mặt còn mang theo ý cười.
“Thanh Tiêu lão đệ, còn có chuyện gì cần làm không?”
Hai người dò hỏi Hứa Thanh Tiêu.
Mà Hứa Thanh Tiêu cười khổ, lấy từ trong túi ra một chút bạc vụn, đặt ở trước mặt lão hán níu: “Chủ quán, đây là một chút tâm ý, ông nhận lấy nhé.”
Đặt bạc ở trên bàn, lão hán vội vàng xua tay nói: “Thôi khỏi đi, vại nước đáng giá mấy đồng đâu, không cần không cần.”
Lão hán có vẻ kinh sợ nói.
Hứa Thanh Tiêu không nhận lấy bạc vụn lão hán trả lại, mà nhìn hai huynh đệ Dương Báo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền