Chương 69: Đập vại (2)
Mạng sống chỉ có một, không thể không cẩn thận một chút, muốn công lao là chuyện tốt, nhưng cũng đến phải còn mạng để dùng.
Mấy câu nói của Hứa Thanh Tiêu, làm hai huynh đệ Dương Báo Dương Hổ tỉnh ngộ.
“Thanh Tiêu lão đệ suy nghĩ chu toàn, là ta lỗ mãng.”
Dương Báo gật gật đầu, có vẻ hơi hổ thẹn.
“Không sao, đây là việc nhỏ, đợi lát nữa chúng ta đi xe như bình thường, không cần nhanh cũng không cần gấp, hai vị lão ca cứ như mọi khi, nên cười thì cười, nên lớn tiếng thì lớn tiếng, tất cả cứ theo lẽ thường là được.”
Hứa Thanh Tiêu không cảm thấy bản thân thông minh, chỉ là cẩn thận một tí mà thôi.
“Được.”
Hai người gật đầu.
“À, đúng rồi, còn có một việc, trong túi nước của ra có chứa trà lạnh có vấn đề, chút nữa đi nộp lên quan phủ, tiền đập vại cũng phải đòi lại, công là công, tư là tư.”
“Nhưng bất kể như thế nào, quan sai làm việc, đừng để bá tánh phải trả giá.”
Hứa Thanh Tiêu bình tĩnh nói.
Lời này vừa nói ra, Trần Tinh Hà bên trong xe hơi sửng sốt, hai huynh đệ Dương Báo Dương Hổ ở bên ngoài cũng không khỏi sửng sốt.
Nhưng không có ai nói gì.
Dương Báo trực tiếp móc ra bạc vụn, còn đưa cho Hứa Thanh Tiêu.
“Thanh Tiêu huynh đệ nhắc nhở rất đúng.”
Dương Báo cảm tạ từ thâm tâm, đồng thời nảy sinh sự khâm phục rất lớn với Hứa Thanh Tiêu.
Hai huynh đệ Dương Báo Dương Hổ thấy khâm phục Hứa Thanh Tiêu không thôi.
Nguyên nhân của việc này cũng đơn giản.
Từ xưa đến nay quan sai phá án, đều là làm theo đặc quyền, ăn uống một chút, cho dù là phá hủy vài món đồ vật, chủ quán cũng sẽ không phàn nàn gì, dù sao thứ được quan sai bảo vệ chính là thái bình.
Cũng có quyền coi như đây là một loại phí bảo kê.
Trừ phi là phá hoại có chút nghiêm trọng, bằng không làm gì phải đền tiền cho bá tánh?
Câu nói này của Hứa Thanh Tiêu, thứ nhất là phẩm chất tính cách cao thượng, thứ hai là cảnh tỉnh hai người.
Triều đình mới đã được thành lập, các chính sách cải cách chèn ép đều nhắm vào quan viên, việc nhỏ không làm tốt, có thể sau này sẽ gặp xui xẻo vì chút việc nhỏ này.
Đương nhiên quan trọng nhất chính là phẩm chất.
Quả nhiên, người từng đọc sách chính là không tầm thường.
Xe ngựa vẫn di chuyển đều bước, ở bên ngoài Dương Báo cùng Dương Hổ nói cười, trong lòng lại âm thầm cảnh giác xung quanh, nếu có bất kỳ tình huống nào xảy ra đột ngột, hai người sẽ trực tiếp rút đao.
Hứa Thanh Tiêu bên trong xe cũng có một chút cảnh giác.
Cũng không ai dám bảo đảm rốt cuộc có thể gặp phải nguy hiểm hay không, nếu như thực sự có nguy hiểm, chính là một trận ác chiến.
Cũng may mà dọc đường đi tuy có lo sợ nhưng không hề xảy ra nguy hiểm gì.
Gần đến thời gian ba canh giờ.
Xe ngựa rốt cuộc cũng đi đến bên ngoài phủ Nam Dự.
Điểm khác với trước đó chính là lượng người qua lại trên quan đạo càng ngày càng nhiều, từng chiếc xe ngựa chạy qua, lái buôn, người bán rong, thư sinh, muôn hình muôn vẻ.
Bên trong xe ngựa.
Hứa Thanh Tiêu vén rèm lên, ánh mắt chăm chú nhìn vào cổ thành phía trước.
Phủ thành Nam Dự, nhìn bằng mắt thường khoảng mười ba mười bốn trượng, hiện lên màu than chì, cổ thành loang lổ, còn về phần có vết tích của đao kiếm hay không thì Hứa Thanh Tiêu không nhìn thấy, cách xa vài trăm thước căn bản không thể nhìn rõ, nhưng dấu vết tu bổ lại rất rõ ràng.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền