Chương 76: Mời Thanh Tiêu Huynh Làm Thơ (1)
Có câu nói muốn diệt được bên ngoài, trước hết phải yên lòng bên trong.
Chuyện bên ngoài như thế nào đi nữa, nói tóm lại vẫn có đường để đi, cho dù man di đã đánh hạ Tĩnh thành rồi, nhưng họ vẫn chưa gây ra được họa diệt quốc.
Bố trí chiến tuyến, lòng dân mấu chốt, phân phối tài nguyên, cùng với trị quốc an cư, có cái nào không nhức đầu hơn vấn đề man di không?
Chỉ dựa vào bản thân đánh giết thì có hữu dụng không?
Nhất định là vô dụng,
Cho nên [An Quốc], tuyệt đối không phải ở vấn đề biên cương.
Trăm việc không dùng được nhất chính là thư sinh, bảo thư sinh đi nói chiến tranh lịch sử, chẳng khác gì lý luận suông, một đống mã hậu pháo.
Không đi đến chiến trường, không biết được chiến tranh chân chính, tất cả mọi thứ nói đến đều là vô nghĩa.
Cho nên hoàng đế sẽ không ngu xuẩn đến mức như vậy, để cho một đám thư sinh đàm luận chuyện chiến tranh.
Cái an quốc này.
Hẳn là... kinh tế.
Ừ.
Vấn đề kinh tế.
Đối với một quốc gia mà nói, các vấn đề bên ngoài nhỏ hơn các vấn đề bên trong, lấy lịch sử ra làm gương, hầu hết các quốc gia sụp đổ, lý do đều là có vấn đề ở bên trong.
Mà bộ phận ở trong đó, chẳng qua chỉ có hai cái.
Triều đình và bách tính.
Phiên vương, quyền thần, đảng phái là gốc rễ của triều đình.
Kinh tế, nông nghiệp, cuộc sống, là nguồn gốc của người dân.
Chuyện triều đình, không tới phiên một đám thư sinh đến khoa tay múa chân, mấy cái cấp bậc như chiến đấu, dùng đầu ngón chân thôi đã có thể đùa chết một đám người.
Vì vậy, nếu hoàng đế lấy ''An quốc'' làm chủ đề.
Gốc rễ phải là
"An trị quốc gia."
Làm thế nào để làm cho đất nước an bình, để cho bách tính ăn uống no đủ.
Một khi dân chúng ăn uống no đủ, sẽ giảm bớt rất nhiều cạnh tranh, tranh chấp, hơn nữa bách tính cũng sẽ sinh ra niềm tin cậy rất lớn đối với quốc gia.
Lấy một ví dụ đơn giản nhất, dân chúng ăn không đủ no, mặc không ấm, ngoại tộc đánh vào, liên quan méo gì tới ta? Trái lại thì chẳng phải thời khổ kéo dài ra thêm tý nữa thôi à, thậm chí còn hận sao không đánh đến mau lên.
Nhưng nếu dân chúng ăn no uống đủ, còn có tiền nhàn rỗi đi câu lan nghe hát, có giặc đánh tới thật, ai mà không tức?
Ta đang sống sướng thế này, ngươi tới phá hỏng cuộc sống của ta hả? Ông đây liều mạng với ngươi.
Cho nên chính sách an quốc, phải bắt đầu từ dân chúng, đáp ứng nguyện vọng của dân chúng, nên là củi gạo dầu muối, mà tất cả những thứ đều là ngân lượng.
Nói toẹt hẳn ra.
Là đồng tiền.
Trong lòng Hứa Vân Tiêu đã chắc chắn được phương hướng, nhưng trên mặt không hiện ra, hắn là người đọc sách, nhưng không phải thánh nhân.
Nói ra làm gì? Khoe bản thân có rất có tài à? Sao đó bị người ta sao đề?
Những lời tốt đẹp thì nói suốt được, lại không mất tiền.
Nhưng cái việc ấy vẫn kín tiếng lại, người ta có tán thành hay không là một chuyện, không cần thiết cái danh tiếng này lắm.
Ừm, âm thầm phát triển thì ổn định hơn.
Trong yến hội.
Đợi đến khi Hứa Thanh Tiêu hồi thần lại, mới phát hiện mọi người có chút đau khổ, vốn còn đang rất náo nhiệt, đột nhiên cảnh sắc thay đổi hẳn đi.
"Nhục của quốc gia rõ mồm một ở trước mắt, chúng ta là người đọc sách, chỉ có thể hàn song khổ đọc chứ không thể cống hiến được cho quốc gia, đúng là xấu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền