Chương 77: Mời Thanh Tiêu Huynh Làm Thơ (2)
Ta làm ra được cái cóc khô gì ngươi có biết không?
Mà nè, hình như ta chưa từng đắc tội với ngươi mà nhỉ?
Không đúng, vừa rồi ta còn khen ngươi, không ngờ ngươi lại đối xử với ta như vậy?
Được được lắm, ta phải nhớ kỹ tên ngươi, sau này không bao giờ khen ngươi nữa.
Hứa Thanh Tiêu hơi rối, hắn đang ngồi ngoan ngoãn uống rượu, bỗng nhiên có người kêu mình ra làm thơ?
Hắn đếch thèm làm.
Bản thân chỉ có một tẹo văn hóa, đứng lên làm thơ chính là vứt mặt nhận xấu hổ, không làm không làm…
Không phải Hứa Thanh Tiêu khiêm tốn.
Hứa Thanh Tiêu cũng rất thích được nghe mọi người nói chuyện phiếm, dù sao thì từ đó hắn cũng có thể biết thêm được một vài tin tức.
Nhưng bảo hắn làm thơ, làm kiểu gì đây?
Vấn đề là lúc này, tác dụng phụ của quan hệ xã giao tốt đã xuất hiện.
“Đúng vậy đấy, đúng vậy đấy, vừa nhìn là biết Thanh Tiêu huynh tài hoa hơn người, mau làm một bài đi.”
“Ta rất xem trọng Thanh Tiêu huynh, mau mau mau, Thanh Tiêu huynh, chớ có khiêm tốn.”
“Ừ, tài làm thơ của Tinh Hà huynh đúng là rất nổi danh, nếu như Thanh Tiêu hiền đệ là người cùng một sư môn với huynh ấy thì chắc chắn cũng không kém.”
“Thanh Tiêu hiền đệ, mau làm đi.”
Rất nhiều người mở miệng, trước đó Hứa Thanh Tiêu đã từng khen bọn họ, được mọi người yêu thích, bây giờ gặp loại chuyện này thì tất nhiên là mọi người đều muốn khen ngược lại.
Đây chính là quân tử chi giao.
Lý Hâm ngồi ở ghế chủ tọa bên trên có chút hiếu kì, bình thường hắn mời mọi người đến làm thơ thì hoặc chính là ngươi tranh ta đấu, hoặc chính là sau khi có người đọc xong thì mỗi người sẽ nêu ra nhận xét của riêng mình về những chỗ không tốt.
Từ bao giờ lại khách khí như vậy?
Vị Hứa Thanh Tiêu này, xem ra có chút địa vị nhỉ? Đây là một nhân tài, vậy mà mình không biết, phải kết giao một phen mới được.
Trong lòng Lý Hâm suy tư, hắn sinh ra đã phú quý, thuở nhỏ thì đi theo sau phủ quân đọc sách, tất nhiên cũng rất rành về đạo lý đối nhân xử thế, biết được nếu gặp nhân tài thì phải kết giao.
Nói không chừng có một ngày nào đó đối phương sẽ lên như diều gặp gió, đây chính là một mối quan hệ.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp Hứa Thanh Tiêu nhưng đám người kia lại đối xử với Hứa Thanh Tiêu nhiệt tình như lửa, lại còn khách khí như thế, vậy sao có thể không khiến người ta cảm thấy hắn là nhân tài được chứ?
“Thanh Tiêu huynh, tuy đây là lần đầu tiên gặp mặt nhưng nghe được chư vị ở đây tán dương như thế, ta nghĩ Thanh Tiêu huynh làm thơ chắc là rất hay, có thể cho ta một chút mặt mũi, làm một bài thơ được không?”
Lý Hâm mở miệng, chủ động mời Hứa Thanh Tiêu ngẫu hứng làm thơ.
Giờ khắc này, Hứa Thanh Tiêu lại càng thêm phiền muộn.
Đối mặt với sự ồn ào của đám người, lại thêm chuyện chủ nhà cũng đã mở miệng, nếu như hắn lại chối từ thì đây há chẳng phải là vả vào mặt người ta sao?
Nhưng cứ căng da đầu ra làm thơ thì cũng có hơi khó.
Ồ… vậy thì phải sao chép thơ rồi.
Làm thơ thì hắn không quá rành, nhưng chép thơ thì Hứa Thanh Tiêu hắn vẫn biết.
Nhưng mà Hứa Thanh Tiêu cũng không có ý định bước đi trên con đường sao chép văn chương này, dù sao thì sao chép văn chương cũng không phải là một chuyện đơn giản, có một vài bà thơ nếu như đặt ở đời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền