ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Đọc Sách Đại Ngụy

Chương 79. Nho Đạo Thần Thông Thứ Hai (1)

Chương 79: Nho Đạo Thần Thông Thứ Hai (1)

Có câu nói là chỉ cần ta không cảm thấy xấu hổ vậy thì người xấu hổ sẽ chính là các ngươi.

Thấy tất cả mọi người đều không nói lời nào, Hứa Thanh Tiêu cũng không mở miệng nói chuyện.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

Một lát sau, nội tâm chấn động của đám người cuối cùng cũng bình phục lại.

“Thanh Tiêu huynh, tài hoa hơn người, Lý mỗ bội phục, bội phục!”

Lý Hâm nâng ly rượu lên, có thể nhìn thấy thiên cổ danh từ được sinh ra, lại còn có thể thấy được Hứa Thanh Tiêu dùng từ tấn phẩm, bất luận là cái nào thì cũng đều có thể vang danh phủ Nam Dự, thậm chí vế trước còn có thể ảnh hưởng đến vương triều Đại Ngụy.

Tam thập niên công dữ danh, bát thiên lý lộ vân hòa nguyệt.

Từng câu từng chữ như châu như ngọc.

Lý Hâm tin phục. Hắn cúi đầu hướng về phía Hứa Thanh Tiêu, hành đại lễ của văn nhân, đại lễ biểu đạt cho sự tôn trọng khó có thể diễn tả được bằng lời.

Lý Hâm cúi đầu, đám người cũng dần dần tỉnh táo lại, nhao nhao cúi đầu hướng về phía Hứa Thanh Tiêu.

Đây là sự tán thành, cũng là sự tôn trọng. Quan trọng hơn là bọn họ biết, văn đàn Đại Ngụy lại xuất hiện thêm một người tài ba.

Bọn họ không thể nào đánh giá được con đường của Hứa Thanh Tiêu có thể đi được bao xa, nhưng nhất định là sẽ đi xa hơn bản thân mình.

“Các vị nói quá lời rồi, chỉ là thể hiện cảm xúc mà thôi, không là gì cả.”

Hứa Thanh Tiêu hoàn lại đại lễ, sau khi mạnh mẽ một hồi hắn lại càng nên khiêm tốn lại, nếu không thì sẽ có vẻ như hơi cuồng vọng.

“Không không không, Thanh Tiêu huynh, bài từ này của huynh có thể nói là thiên cổ danh từ, từng chữ đều như châu như ngọc, như sấm vang bên tai, cho dù bọn ta không thể làm ra được danh từ bậc này nhưng bọn ta cũng có năng lực giám thưởng.”

“Thanh Tiêu huynh mới là quá lời, lại đây, các vị, kính Thanh Tiêu huynh một ly.”

Lý Hâm là một người thực tế, nói cách khác thì mọi người ở đây đều là những người rất chân thành, không dám gièm pha, chỉ có sùng kính.

Đám người bưng ly rượu lên, lại mời một ly.

Lúc này, Lý Hâm nhịn không được hỏi.

“Thanh Tiêu huynh, xin hỏi, bài từ này có tên hay không?”

Lý Hâm hỏi.

“Mãn giang hồng nộ phát xung quan.”

Hứa Thanh Tiêu không chút nghĩ ngợi nói.

Bài thơ này là do Nhạc Phi viết ở đời trước, bối cảnh thật sự rất phù hợp với mỗi nhục Tĩnh thành, cho nên Hứa Thanh Tiêu mới lấy nó ra được, hợp với tình, ứng với vật.

Hơn nữa Hứa Thanh Tiêu cũng đã giải thích, đây không phải Hứa Thanh Tiêu làm vì mình, mà hắn làm cho một vị tướng quân.

Mối nhục Tĩnh thành, tất nhiên là sẽ có rất nhiều tướng quân bất bình phẫn nộ, cho nên hoàn toàn có thể thay vào đó, chờ lúc quay về hắn lại xem sách, tìm một vị tướng quân rồi gắn vào câu chuyện, không chút sơ hở.

Về phần nội dung, Hứa Thanh Tiêu cũng chỉ cải biên lại một xíu. Thế giới này không có Hạ Lan sơn, nhưng mà có Liên Vân sơn, không có Hung Nô, cho nên đổi thành Man Di.

Nếu như không hiểu biết một cách tinh vi thì khó mà dung hợp được với thế giới này.

“Hay!”

“Hay cho một câu nộ phát xung quan.”

“Thanh Tiêu huynh đại tài.”

Đám người vỗ tay, rất hài lòng đối với cái tên này.

“Thanh Tiêu huynh, bài từ này của huynh là viết cho vị tướng quân nào vậy?”

Lý Hâm tiếp tục hỏi. Vấn đề này vừa hỏi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip