ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Đọc Sách Đại Ngụy

Chương 78. Dùng Từ Tấn Phẩm, Rung Động Toàn Trường

Chương 78: Dùng Từ Tấn Phẩm, Rung Động Toàn Trường

Ba câu cuối cùng, Hứa Thanh Tiêu lại càng dõng dạc, trong mắt như có lửa, tráng chí ngút trời.

Mà bài từ này cũng làm cho trong lòng mọi người ở đây đều chấn động.

Quân đội lái chiến xa, đạp phá doanh trạng Liên Vân sơn, chí khí và sự thù hận, đói thì ăn của Man Di, khát thì uống máu Man Di, ta muốn thu lại sơn hà như cũ, lại hồi kinh hồi báo tin mừng.

Hay!

Quả nhiên là hay!

Giờ khắc này, văn nhân ở cả sảnh đường đều đã lấy lại tinh thần.

Phản ứng đầu tiên của bọn họ là khen hay.

Còn về Lý Hâm, lại càng kích động đến thất thố khen hay.

Không ai có thể ngờ tới Hứa Thanh Tiêu vậy mà lại làm nên một bài từ như thế này.

Vô cùng đơn giản, không đến trăm chữ nhưng lại có thể biểu đạt sự phẫn nộ của con dân Đại Ngụy với mối nhục Tĩnh thành.

Vừa có hổ thẹn, lại vừa có tráng chí ngút trời.

“Tam thập niên công danh trần dữ thổ.”

“Bát thiên lý lộ vân hòa nguyệt.”

“Mạc đẳng nhàn, bạch liễu thiếu niên đầu.”

(Ba mươi tuổi cát bụi công danh,

Tám ngàn dặm dầm sương dãi nguyệt.

Chớ lỏng lơi nữa kẻo bạc đầu)

Câu nói này như sấm vang bên tai, khuyên răn con dân Đại Ngụy chớ có sống uổng kiếp người.

Phải luôn thời thời khắc khắc ghi nhớ mối nhục Tĩnh thành, sự hy sinh của Đại Ngụy cuối cùng cũng phải có một kết quả.

“Hay!”

“Hay lắm.”

“Thanh Tiêu huynh, thật đúng là đại tài.”

“Thiên cổ danh từ, thiên cổ danh từ, đây đúng là thiên cổ danh từ mà.”

“Tĩnh thành sỉ, do vị tuyết, thần tử hận, hà thì diệt, Hứa huynh nói quá là hay, ta kính huynh một chén.”

“Không ngờ tới, chỉ trên yến hội thế này mà cũng có thể nghe được danh từ bậc này, đời này không còn gì hối tiếc, không còn gì hối tiếc.”

Trên yến hội, mấy người cũng lần lượt lấy lại tinh thần, bọn họ kích động đứng dậy, tán dương hướng về phía Hứa Thanh Tiêu mời rượu.

Mặc dù khả năng làm thi phú của bọn họ có sự chênh lệch nhưng năng lực giám thưởng cũng không quá kém.

Bài từ này của Hứa Thanh Tiêu, lập ý tuyệt hảo, dùng từ tinh diệu, nửa đoạn trước là khuyên can thế nhân chớ có phí hoài thanh xuân, nửa đoạn sau dùng mối nhục Tĩnh thành làm lý do, biểu đạt ý nghĩ trong lòng, đầu hô đuôi ứng, đúng là một bài thơ hay.

Có thể nói, sau bữa tiệc tối hôm nay, tên tuổi của Hứa Thanh Tiêu chắc chắn sẽ hiển lộ tài năng.

Đây chính là chỗ tốt của tụ hội, nếu như có tài năng thật sự thì sẽ có được danh tiếng vang xa.

“Thanh Tiêu huynh, tuổi ngu đệ nhỏ hơn huynh một chút, bài từ vừa rồi đúng thật là đáng để lưu truyền thiên cổ, ngu đệ bội phục, mời huynh ba chén.”

Ngay tức khắc, Lý Hâm đi xuống muốn mời rượu Hứa Thanh Tiêu.

Nhưng ngay vào lúc này.

Từng luồng khí thuần trắng quấn quanh người Hứa Thanh Tiêu.

Tài khí phun trào, ngưng tụ thành từng luồng Hạo nhiên chi khí.

Đám người kinh ngạc nhìn qua Hứa Thanh Tiêu, bên trong ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin được.

“Hắn đang tấn phẩm kìa.”

“Thanh Tiêu huynh tấn phẩm?”

“Là nhập phẩm, đúng không?”

“Không, là tấn phẩm, cửu phẩm khai khiếu.”

“Cửu phẩm? Thì ra Thanh Tiêu huynh đã nhập phẩm từ lâu rồi?”

“Trời, thấy Thanh Tiêu huynh chẳng qua chỉ hai mươi tuổi, vậy mà đã sớm nhập phẩm Nho giả rồi sao? Ta đây quả nhiên đáng hổ thẹn.”

“Tự nhận không bằng, tự nhận không bằng.”

“Chỉ mới hai mươi tuổi liền đã lên cửu phẩm, tiền đồ vô lượng. Lão sư của ta đã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip