Chương 87: Phu Tử Tới Trước, Danh Tiếng Vang Tới Kinh Thành (1)
Trần phu tử mặc đạo bào màu trắng lên tiếng, ông ta thật lòng cảm khái về cách sử dụng từ tuyệt mỹ của Mãn Giang Hồng.
Vừa rồi trong lúc ông ta chầm chậm ung dung dùng thời gian nửa nén hương, xem đi xem lại khoảng mười lần, thế nên không tiếc đưa ra lời khen.
Cho nên ông ta đã hạ quyết tập, bất kể thế nào đều phải dụ dỗ được Hứa Thanh Tiêu vào thư viện của ông ta, nếu như Hứa Thanh Tiêu không chê, ông ta nguyện ý thu nhận Hứa Thanh Tiêu làm học trò.
“Đúng vậy, nếu như bài thơ này do một vị tướng quân trải qua nhiều trận chiến kinh nghiệm đầy mình rồi, trái lại tại hạ sẽ không mấy ngạc nhiên, nhưng rõ ràng là một vị thanh niên trẻ tuổi sáng tác ra, người này quả có lòng trung thành với đất nước, nếu sau này có thể gia nhập vào Binh bộ, có khi lúc sinh thời còn có thể nhìn thấy kỵ binh của Đại Nguỵ ta càn quét bọn Man Di.”
Lưu phu tử gật đầu, ông ta cho lời đánh giá cao nhất.
Những lời này, khiến cho hai vị còn lại cực kì ngạc nhiên, mà lại làm cho mọi người xung quanh kinh ngạc đến nghệch ra.
Một khi đã đạt đến trình độ như Lưu phu tử, họ thường rất ít khi khen người khác, ngược lại đa số đều là chỉ dạy, lời khen thế này đã đủ chứng minh, đoạn văn Mãn Giang Hồng này rốt cuộc tuyệt vời đến đâu.
“Từ ngữ nhân hoá như người, câu văn biểu đạt được đại ý, có thể viết ra được tuyệt tác thế này, trong lòng tất có chí tung hoành, các vị càng nói, tại hạ càng muốn gặp mặt vị đại tài này.”
Trần phu tử cảm thán, ba vị phu tử lại càng có thêm nhiều lời khen ngợi với Hứa Thanh Tiêu.
Ngay sau đó, ba vị phu tử cùng nhau sánh bước tiến vào thư viện Bách Lư.
Phía trong thư viện đã chật kín người rồi, không thể tiếp tục dung nạp thêm ai nữa, nhưng khi ba vị phu tử đến nơi, viện trưởng của thư viện Bách Lư đích thân ra mặt đón tiếp, bất cứ chỗ nào đều dàn ra chừa lại vị trí để ba vị phu tử vào trong.
Trong phủ Nam Dư, không ai dám đắc tội với ba vị phu tử này, kể cả phủ quân đại nhân cũng không dám.
Dọc theo đường đi vào trong của ba vị phu tử, những học sinh đứng xung quanh nhanh chóng thực hiện động tác hành lễ, không dám thất lễ, cung cung kính kính.
Ba người không dừng nửa bước, đi thẳng một đường vào trong thư lâu.
Trước khi tới bọn họ đã biết Hứa Thanh Tiêu học tập trong thư viện.
Trong thư viên có rất nhiều văn nhân, nhưng trong thư lâu lại rất yên tĩnh, lúc đọc sách không được làm ồn, đây là quy tắc.
Lúc ba vị phu tử tiến vào thư lâu liền có một bóng người đi tới, cực kì cung kính nói.
“Ba vị phu tử, người này chính là Hứa Thanh Tiêu, có điều đang đọc sách, hình như đã nhập tâm đến mức hoàn toàn quên mất bản thân là ai rồi, có cần tại hạ gọi một tiếng không?”
Người đang nói chuyện là Vương Nho, hắn hạ thấp giọng nói.
Hứa Thanh Tiêu tới thư viện Bách Lư đọc sách, thực sự có không ít người tới làm phiền, sau đó đều bị Vương Nho cản lại hết.
Hắn biết Hứa Thanh Tiêu tới thư viện Bách Lư để đọc sách, nếu cứ liên tục bị hết người này tới người kia tới làm phiền, thế làm sao mà tập trung đọc sách cho được?
Nhưng bây giờ phu tử tới rồi, hắn cũng chỉ có thể mặt dày qua đó gọi một tiếng, nếu như phu tử thực
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền