Chương 88: Phu Tử Tới Trước, Danh Tiếng Vang Tới Kinh Thành (2)
Đọc sách quả nhiên thú vị.
Từng cuốn từng cuốn thư tịch lướt qua tay Hứa Thanh Tiêu.
Lần này tới thư viện, Hứa Thanh Tiêu đã chuẩn bị sẵn tinh thần, có thể đọc được bao nhiêu sách thì đọc bấy nhiêu.
Không cần biết nó là loại sách gì, cứ xem cho hết đã.
Thời gian dần dần trôi đi.
Tốc độ đọc sách của Hứa Thanh Tiêu càng lúc càng nhanh.
Hôm sau.
Hứa Thanh Tiêu vẫn đang đọc sách như cũ.
Bởi vậy nên thế giới bên ngoài xảy ra chuyện gì, Hứa Thanh Tiêu hoàn toàn không hay.
Kinh đô Đại Nguỵ.
Vẫn như bao ngày bình thường khác.
Nhưng lại có từng bóng từng bóng người xuất hiện ở trong khuôn viên.
Chưa tới một canh giờ sau.
Toàn bộ kinh đô bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.
Trong một trạch phủ lớn.
Một vị nhân gia đầu bạc trắng, trong tay cầm một tấm tuyệt từ, trong mắt tràn đầy kích động.
“Hay, hay, hay lắm, một câu ‘Giá trường xa, đạp phá Liên Vân sơn khuyết. Tráng chí cơ xan hồ lỗ nhục.Tiếu đàm khát ẩm Man Di huyết. Đãi tòng đầu, thu thập cựu sơn hà, triêu thiên khuyết.”
“Hay, hay, hay.”
“Không ngờ tới thời này còn có một người đọc sách thế này, một tráng sĩ thế này đây.”
“Gì cơ? Bài thơ này viết tặng một vị tướng quân sao?”
“Ha ha ha, không ngờ trong những năm còn sống, lại có thể có một thi nhân vì ta mà làm thơ, thi nhân này tên là gì? Sau này đợi hắn nhập kinh làm quan, lão phu nhất định phải dìu dắt cậu ta mới được.”
Một giọng cười hào sảng vang lên.
Đồng thời trong kinh thành lúc ấy, xuất hiện mười mấy âm thanh như vậy.
Ngày hôm ấy.
Toàn bộ kinh đô nháo nhào cả lên.
Chỉ vì một bài tuyệt từ mà truyền đi khắp Đại Nguỵ.
Nơi náo nhiệt nhất phải kể đến phủ Quốc công, về mặt cơ bản tất cả Quốc công ở Đại Nguỵ hôm nay đều vui vẻ sảng khoái, sau đó lại phân phó hạ nhân, tổ chức tiệc rượu, đi mời những vị bằng hữu khác.
Tứ đại thư viện cũng nổi lên một trận huyên náo, bài tuyệt từ Mãn Giang Hồng này, ngay lập tức đã được rất nhiều học sinh trong thư viện thảo luận học hỏi.
Không thiếu những lời tranh luận, nhiều không đếm xuể nhưng không một ai cảm thấy bài tuyệt từ này có vấn đề, tất cả những lời tranh luận đều về ai là người sáng tác nó và vì ai mà lại sáng tác ra bài này.
Nhưng kinh đô Đại Nguỵ vừa mới an tĩnh không được bao lâu, giờ lại bắt đầu ồn ào cả lên.
Là về chuyện mấy vị Quốc công đánh nhau rồi.
Bách tính trong thành không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, những vị Quốc công này đều là những vị thân chinh bách chiến, vốn dựa vào võ thuật để phục chúng, nên những chuyện có thể dùng tới nắm đấm để giải quyết họ nhất định sẽ không đấu võ mồm.
Theo lời đồn, nguyên nhân dẫn đến việc các vị Quốc công đánh nhau cũng liên quan đến bài tuyệt từ này.
Những vị Quốc công này đều cảm thấy bài Mãn Giang Hồng này là viết cho chính họ, không ai chịu nhường ai, thế là bắt đầu bới lông tìm vết lẫn nhau, sau một hồi bắt bẻ thì không nhịn được nữa, rồi cứ vậy mà đánh nhau.
Còn tuyệt hơn nữa là, có người tới khuyên giải, đến cuối cùng cũng nhào vào đánh luôn.
Nói tóm lại, vỏn vẹn một ngày này toàn kinh đô đều nhốn nháo cả lên, tiếng chửi bởi lẫn nhau ồn ào khắp mọi ngóc ngách, thậm chí mấy người già đánh nhau thôi thì cũng đành, đến cả mấy thanh niên trai tráng cũng xông vào đánh nhau.
Võ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền