Chương 79: Sự Xảo Trá Của Đường Nhân Kiệt (1)
Tôi và Bàn Tử đưa mắt nhìn nhau.
Không được lên tiếng nhưng não của tôi đang hoạt động hết công suất.
Đường Nhân Kiệt đột nhiên hỏi câu này là có ý gì?
Hắn đang muốn thăm dò Bàn Tử?
Hay đã biết lúc này tôi đang ở cạnh Bàn Tử?
Trước đây tôi từng đoán xung quanh thôn này có người của Đường Nhân Kiệt thám thính thăm dò, nếu không sao Đường Nhân Kiệt có thể đặt quỷ hạn hán ngay trước cửa nhà tôi.
Đúng thế, chính là bởi vì bọn tôi vừa hay nghĩ rằng cô ngốc sẽ đi tìm đứa trẻ, lại đúng lúc ông Ba ngăn cản chúng tôi đào, đứa trẻ chết yểu đó lại xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Vì thế tôi và Bàn Tử theo lý đều nghĩ đến đây là sự thỏa hiệp của đám người trong thôn, không hề nghĩ tới Đường Nhân Kiệt.
Cho nên Đường Nhân Kiệt này ở trong tối nhưng đều biết chúng tôi đang làm gì, lại càng hiểu rõ chúng tôi cần cái gì.
Sau khi Đường Nhân Kiệt hỏi câu đó xong, tôi và Bàn tử im lặng mất ba mươi giây.
Lòng tôi chùng xuống, tôi biết đã bị lộ rồi.
Bàn tử cũng không lập tức đáp, bởi dựa vào đầu óc của Đường Nhân Kiệt thì chắc chắn đã hiểu rõ tình huống hiện tại của chúng tôi rồi, có giấu cũng vô ích.
Tôi hướng về phía điện thoại nói: “Ông chủ Đường, tôi ở đây.
Chuyện lần trước thật ngại quá, là do anh trai tôi tính tình không nể nang ai, chứ tôi cũng không muốn mọi chuyện thành ra như vậy” Đường Nhân Kiệt ở đầu dây bên kia cười.
“Chuyện đó cũng đã qua rồi, nhưng ông chủ Đường này, tôi thực sự không thể ngờ được, với thân phận của ông mà lại có hứng thú với cái vùng đất hoang vu hẻo lánh này, hơn nữa còn biết rõ mọi chuyện.
Ông khiến cho một người sinh ra và lớn lên ở đây như tôi cũng cảm thấy hổ thẹn” Tôi nói.
“Cậu có tiện gặp mặt không?” Đường Nhân Kiệt hỏi.
Tôi nghĩ một chút rồi đáp: “Được, có điều lần này địa điểm không thể là ở đây, chúng tôi sẽ đi tìm ông” “Được, tới nơi gọi điện cho tôi, tôi lúc nào cũng có thể đón tiếp” Đường Nhân Kiệt nói xong thì cúp máy.
Ngắt điện thoại rồi tôi mới phát hiện trên trán mình đã lấm tấm mồ hôi.
Mặc dù chỉ là cuộc trò chuyện qua điện thoại nhưng tôi vẫn vô cùng lo lắng.
Đường Nhân Kiệt không chỉ thuộc hàng giàu có nhất ở Lạc Dương, mà còn mang tới cho người đối diện cảm giác áp bức đầy mưu mô quỷ kế, điều này vô hình trung khiến tôi cảm giác rất áp lực.
Bàn Tử nhìn tôi hỏi: “Bàn tử tôi nói không sai chứ?
Đường Nhân Kiệt vô cùng xảo trá.
Thứ khác thì không nói, người làm ăn sẽ không dậy sớm nếu không có lợi ích.
Chúng ta muốn moi thông tin từ miệng hắn, nói không chừng sau cùng không biết ai thua ai thiệt đâu” “Vậy phải làm thế nào?
Gặp hay không gặp?” Tôi nhìn Bàn tử hỏi.
Thực ra tôi cảm thấy tôi và Bàn tử đi gặp Đường Nhân Kiệt thì cũng chưa chắc đã có thu hoạch gì.
Hai người chúng tôi suy cho cùng cũng không phải là anh trai tôi người có uy lực tuyệt đối.
“Tại sao không gặp?
Có Bàn tử tôi ở đây hắn lại dám ăn thịt cậu sao?” Bàn tử nói xong thì ngáp một cái: “Cậu về đi, tôi muốn ngủ một giấc, ít nhất cũng phải đợi cái chân này khá hơn chút đã” Tôi rời khỏi ủy ban thôn về nhà.
Sau khi về nhà phát hiện không thấy Hàn Tuyết đâu, nhưng tôi cũng lập tức nhớ ra hôm nay là thứ hai, cô ấy có lẽ đang ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền