ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Vớt Xác

Chương 80. Sự Xảo Trá Của Đường Nhân Kiệt (2)

Chương 80: Sự Xảo Trá Của Đường Nhân Kiệt (2)

Cho tới hôm nay, nghe Bàn tử nói về những trải nghiệm mà anh trai tôi đã phải trải qua để trở nên lợi hại như vậy lại một lần nữa khiến tôi cảm thấy chua xót và tự trách.

Năm đó khi anh trai bị đưa đi nhận nuôi làm con thừa tự đã bắt đầu phải ăn thịt xác chết, mà lại là thịt từ những thi thể thối rữa trương phềnh.

Nếu đổi lại là tôi, liệu tôi còn có thể sống?

Lúc tôi vẫn đang miên man nghĩ ngợi thì mẹ đã đi tới bên cạnh đá nhẹ tôi một cái: “Diệp tử, con nghĩ ngợi cái gì mà ngây ra như thế?” Tôi nhìn mẹ rồi hỏi: “Năm đó anh con được nhà người ta nhận nuôi mẹ có quen biết không?” Trong phút chốc biểu cảm trên gương mặt mẹ tôi trở nên kỳ lạ, bà ấy dường như muốn trốn tránh vấn đề này, nói: “Tại sao con lại muốn hỏi chuyện này?” “Con chỉ là muốn hỏi.

Hôm nay tự nhiên con nghĩ anh trai có thể trở nên lợi hại như vậy chắc chắn đã phải trải qua khoảng thời gian rất khổ cực, nhưng từ khi con còn bé mẹ lại nói rằng gia đình nhận nuôi anh trai rất khá giả, lại không có con trai độc đinh nên anh trai qua đó là hưởng phúc” Tôi nói.

Mẹ tôi nhặt quần áo, trầm lặng một lúc rồi nói: “Gia đình mà anh trai con qua thừa tự là bạn của ông nội con, cho nên gia cảnh nhà đó khá giả như nào đều do ông nội con nói.

Thực ra ngay từ ban đầu mẹ không hề muốn để anh trai con đi đến nơi xa như vậy, chỉ vì không nỡ, hoặc là để thêm thời gian sau này tính tiếp, nhưng ông nội con quá cố chấp” “Bạn của ông nội?” Tôi ngơ người, điều này tôi thực sự không biết.

“Ừ, có lẽ cũng chính bởi vì việc này nên ông nội con mới không nhắc với anh trai con việc đổi họ.

Con không biết được đâu, ngày anh con trở về nói tên nó là Tôn Trọng Mưu lòng mẹ đã đau đớn nhường nào.

Vốn dĩ tên nó là Diệp Trọng Mưu mà!” Mẹ tôi nói mà vành mắt đỏ hoe.

“Không phải vậy đâu mẹ, mẹ đừng buồn.

Mẹ nói cái người nhà họ Tôn là bạn của ông nội, vậy là bạn bè như thế nào, quan hệ có tốt không?” Tôi hỏi.

“Đúng vậy, cái ông già tới thôn mình dắt anh trai con đi họ Tôn.

Từ trước tới nay mẹ chưa từng nhìn thấy ông nội con uống rượu, nhưng ngày hôm đó hai người bọn họ đã uống say.

Tẩu thuốc của hai bọn họ còn giống hệt nhau nữa” Mẹ tôi nói.

Nghe xong lời mẹ tôi nói, tôi quay đầu lại nhìn ông nội đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ trước cửa nhà chờ hút tẩu thuốc.

Đôi mắt của ông đã trầm đục, tai cũng nghe không rõ nữa.

Tôi và mẹ cách ông không xa nhưng ông không hề nhìn chúng tôi, cũng không tham gia vào câu chuyện bởi ông dường như không hề nghe thấy chúng tôi nói gì.

Nhìn ông nội như vậy tôi đột nhiên cảm thấy một cảm giác rất lạ.

Một ý nghĩ lan truyền nhanh chóng trong đầu khiến tôi không có cách nào khống chế.

Sau cùng tôi vỗ vỗ đầu mình tự nhủ: “Căng thẳng quá thành ra có chút điên rồi, thấy ai cũng không bình thường” Nói xong tôi đứng dậy.

Trước khi bước vào phòng tôi đột ngột quay đầu lại nhìn ông nối một cái, nhưng đúng lúc đó tôi phát hiện ra ông nội cũng đang nhìn mình.

Khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn cùng với đôi mắt vẩn đục của ông khiến tôi có một dự cảm rất kỳ lạ, đặc biệt là biểu cảm của ông khiến tôi cảm giác rất xa lạ.

Cái

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip