Chương 85: Lại Một Bức Ảnh (1)
Có lẽ bởi nội dung cuộc nói chuyện của hai người chúng tôi quá căng thẳng nên Bàn tử người nãy giờ ăn uống như hổ đói cũng phải dừng đũa, lấy bức ảnh từ trên tay tôi xem xét.
Tôi cũng không giải thích gì với Bàn tử.
Những lời Đường Nhân Kiệt nói cộng thêm hai bức ảnh này cũng khiến Bàn tử lập tức hiểu câu chuyện.
“Mẹ kiếp, có chuyện trùng hợp vậy sao?” Bàn tử kinh ngạc hỏi.
“Bàn tử, anh nói điểm nào trùng hợp vậy?” Đường Nhân Kiệt nhìn Bàn tử hỏi.
“Chỗ nào cũng thấy trùng hợp, khiến cho người ta không có cách nào tin được” Câu nói của Bàn tử tưởng như vô thưởng vô phạt, nhưng tôi lại nghe ra ý tứ trong lời nói đó.
Anh ta đang muốn ám thị cho tôi đừng quá tin tưởng Đường Nhân Kiệt.
Thực ra không cần Bàn tử nói tôi cũng biết, nhưng hiện giờ tôi đang bị những lời nói của Đường Nhân Kiệt và hai tấm ảnh này làm cho mơ mơ hồ hồ.
“Đây đều là sự thực” Đường Nhân Kiệt thở dài sau đó đứng dậy tiến tới bên cạnh tôi kéo một cái ghế rồi ngồi xuống nói tiếp: “Sau khi biết được cái chết của cha cậu, đặc biệt là cái ngày mà cha cậu mất tôi đã đau buồn suốt một khoảng thời gian dài.
Tôi càng nghĩ lại càng cảm thấy tự trách bản thân.
Cái ngày mà cha cậu tới tìm tôi ngày 13 tháng 5, ở cương vị một người bạn thân tôi đáng lẽ phải nhìn ra được vấn đề của anh ấy.
Cha cậu là người có tính tình không vồn vã, trước mặt người lạ sẽ rất ít nói, nhưng ở cùng với bạn bè thì lại rất hoạt bát vui vẻ, là kiểu người có thể chọc cười người khác.
Ngày 13 tháng 5 anh ấy đến tìm tôi lại không nói năng gì.
Lúc đó tôi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, cho rằng anh ấy vì công việc chưa sắp xếp ổn thỏa nên cảm thấy không vui còn khuyên một hai câu.
Nói thế nào nhỉ, hôm đó anh ấy giống như đã bị lạc mất hồn vậy” “Công việc?” Tôi kinh ngạc hỏi.
Cha tôi là nông dân, lấy đâu ra việc làm?
“Thời đó lính sau khi giải ngũ sẽ được phân công công việc.
Lúc đó cũng coi như anh em cùng hoạn nạn, chỉ mỗi hai người chúng tôi là không được sắp xếp.
Bên trên nói đợi thông báo tìm chỗ làm việc thích hợp, nhưng cái chuyện này cũng khó nói, chỉ cần bị đình trệ là rất khó sắp xếp” Đường Nhân Kiệt nói.
Đường Nhân Kiệt nói xong, nửa nằm nửa ngồi trên ghế, vẻ mặt không vui, tôi và Bàn tử nhìn nhau, Bàn tử hiểu được trong lòng tôi lúc này đang vô cùng dao động khó mà suy nghĩ một cách lý trí.
Bàn tử lúc này làm gì còn tâm trạng mà ăn, liền mở miệng hỏi Đường Nhân Kiệt: “Vậy ý của ông là?” “Vào ngày trong tháng năm đó, Thiên Hoa đã biết mình sắp chết.
Tuy anh ấy vui vẻ trước mặt bạn bè nhưng lại là người rất nội tâm.
Những lời anh ấy viết lúc đó “tình bạn mãi mãi” cậu nghe sẽ cảm thấy giữa bạn bè với nhau viết như vậy cũng chẳng có gì kỳ lạ, nhưng tôi hiểu anh ấy.
Bình thường anh ấy sẽ không bao giờ viết hay nói những lời như vậy vì cảm thấy sến súa.
Cộng với biểu cảm ngày hôm đó, tôi có thể cảm nhận được tâm trạng của anh ấy lúc đó.
Anh ấy biết rằng bản thân sắp chết, đó là lý do vì sao anh ấy viết những dòng này, và chính vì mấy chữ tình bạn mãi mãi này mà tôi chưa bao giờ buông bỏ được cái chết của anh ấy.
” Đường Nhân Kiệt nói.
“Kịch bản này dường như không đúng lắm”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền