ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Người Vớt Xác

Chương 86. Lại Một Bức Ảnh (2)

Chương 86: Lại Một Bức Ảnh (2)

Tôi không biết phải nói thế nào.

Nếu như Đường Nhân Kiệt tự biên tự diễn nói như vậy tôi chắc chắn không thể tin một giang hồ mà tôi có ấn tượng không tốt.

Nhưng đây còn có hai bức ảnh làm bằng chứng, tôi thực sự không biết phải phán đoán ra sao.

Tôi nhắm mắt lại, trong đầu bỗng vang lên câu nói của anh trai: “Một câu nói dối, muốn khiến người khác tin thì cách tốt nhất là có bảy phần thật và ba phần giả” Lời nói này nhắc nhở tôi, những điều mà Đường Nhân Kiệt nói đa số là thật, nhưng chắc chắn có một phần là bịa đặt.

Tôi mở mắt ra nói: “Trong nhà tôi còn không có bức ảnh nào của cha mà ông lại có, vậy tôi không tin sao được?

Mời ông tiếp tục nói” “Thực ra Bàn tử nói không sai, nhưng không phải sau này tôi không đi tìm cậu, chỉ là do ông nội cậu từ chối.

Ông nội cậu rất nghi kỵ đối với chuyện tôi muốn điều tra cái chết của cha cậu, điểm này cậu có thể quay về hỏi ông để rõ thực hư.

Ban đầu tôi cũng không thể hiểu nổi ông cậu, cho rằng ông ấy máu lạnh.

Sau này mới nghĩ ra ông ấy làm thế có lẽ là để bảo vệ tôi.

Những năm này tôi cũng từng nghĩ sẽ giúp đỡ cậu, chỉ là không giúp được.

Sau đó tôi thấy cậu dựa vào bản thân mình sống rất tốt nên cũng không làm phiền cậu nữa” Đường Nhân Kiệt nói.

“Vậy dựa vào năng lực của ông chủ Đường, ông đã tra ra điều gì rồi?

Tôi nhìn ông hỏi.

“Vẫn chưa.

Nhiều nhất tôi chỉ có thể nghe ngóng thông tin từ chỗ cảnh sát, nhưng bọn họ cũng không hề điều tra sâu, có thể nói bọn họ không hề để tâm đến vụ này.

Hơn nữa vụ này cũng không hề có chút đầu mối nào, kẻ gây án vô cùng giảo hoạt.

Sau cùng tôi có điều tra được ra một chuyện khác, tôi nghĩ cậu chắc chắn rất có hứng thú” Đường Nhân Kiệt nhìn tôi cười ẩn ý sau đó trở về chỗ ngồi của mình, từ trong cặp lấy ra một tập tài liệu bọc da.

Tôi đỡ lấy cái tập, mở ra.

Túi bọc ngoài thì to nhưng thứ bên trong lại rất ít, chỉ có vài trang giấy và một tấm ảnh.

Lúc thấy tấm ảnh tôi còn không dám lật lên xem bởi tấm ảnh có thể là bằng chứng rõ ràng nhất, mà tôi hiện giờ cảm thấy không đủ sức để tiếp nhận thêm những bằng chứng thép nào nữa.

Tôi nhìn tờ giấy, đây là một tờ giấy với nội dung tìm người được viết tay.

Loại giấy này trước kia có lẽ là giấy màu đỏ, là loại giấy mà khi kết hôn dùng để cắt chữ trang trí, cũng có thể dùng để viết thiệp lễ bái.

Chỉ là thời gian trôi qua quá lâu, màu sắc trên giấy đã bị phai nhạt rất nhiều Chữ trên giấy hoàn toàn là viết tay khá ngay ngắn.

Vào cái thời đó những người có thể viết chữ không nhiều, nội dung tương tự như thông báo tìm người mất tích thông thường: Người mất tích là nữ, tên Từ Ái Linh, hai mươi mốt tuổi, chiều cao một mét sáu ba, bện tóc sam, mặc áo bông màu đỏ quần bông màu đen, đi giày vải màu đỏ.

Mất tích ngày hai lăm tháng ba tại ngày hội ở miếu, ai có manh mối vui lòng cung cấp, xin chân thành cảm ơn.

Tờ giấy tìm người mất tích này không có giá trị gì, tôi liền đặt xuống cầm bức ảnh lên.

Vừa nhìn vào bức ảnh tôi đã trực tiếp vứt ngay xuống.

Trong ảnh là một người phụ nữ đang cầm bông hoa tóc buộc đuôi ngựa.

Bức ảnh đen trắng.

Có thể nhìn ra cô gái trong ảnh mặt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip