Chương 100: Đối Đầu
Khi Trịnh đồng tri quản lý hậu cần và đầu bếp doanh, ông ta luôn chú ý đến đồ ăn trong phòng bếp nhỏ, chỉ quan tâm đến việc võ tướng ăn có ngon hay không, khoảng thời gian trước đó ông ta luôn cố chấp muốn tiến hành yến tiệc chúc mừng. Lần đó Hạ Vân Sâm và ông ta cãi nhau vô cùng ầm ĩ, nhưng sau khi sự việc qua đi, mối quan hệ ngoài mặt vẫn không có trở ngại nào cả.
Song từ sau khi đầu bếp doanh bán đồ ăn, Trịnh đồng tri ngày nào cũng tìm Hạ Vân Sâm làm ầm ĩ cả lên, thật sự khiến cho người ta mệt mỏi chẳng muốn đối phó nữa. Ít khi nào mà Hạ Vân Sâm đối đầu trực diện với Trịnh đồng tri, lúc nào y có thể trốn thì y luôn trốn tránh, nếu không thì y sẽ không phản ứng, lười so đo với Trịnh đồng tri.
"Ngài vẫn cứ kiên trì làm bậy như vậy đúng không?"
Giọng nói của Trịnh đồng tri trở nên chói tai, tức giận hồng hộc.
Hạ Vân Sâm trả lời một cách mỉa mai:
"Chẳng lẽ lại dùng lương thảo để thêm món ăn sao? Bây giờ quốc khố trống rỗng, không biết lương thảo cho quý tiếp theo của đại quân biên quan có được đưa đến đúng hạn hay không."
Sắc mặt của Trịnh đồng tri tái xanh lại: "Nhưng mà..."
Hạ Vân Sâm:
"Các tướng lĩnh tự dùng tiền của mình để trả cho đồ ăn của đầu bếp doanh, họ dùng quân lương của mình để mua đồ ăn, mà đầu bếp doanh cũng chưa từng làm chậm trễ ba bữa một ngày. Hơn nữa cả ta lẫn ông, cả quân doanh và triều đình cũng chẳng có tổn thất gì thì chẳng phải là nên rất vui mừng hay sao?"
Trịnh đồng tri không nhịn được lùi về phía sau hai bước, liều mạng đối mặt với Hạ Vân Sâm, cắn răng mới:
"Cho dù có thêm món ăn thì cũng không nên để cho đầu bếp doanh có cơ hội để vơ vét của cải khắp nơi!"
Trịnh đồng tri run rẩy, nghiêm mặt, không nói ra thành lời. Ông ta cảm giác rằng Hạ Vân Sâm đã trưởng thành, không còn là tên nhóc dễ bắt nạt hai năm trước nữa, trên người của đối phương dần có bóng dáng của Hạ lão tướng quân và cha, anh đã qua đời.
Hạ Vân Sâm thở dài một hơi, ổn định lại tinh thần:
"Việc này trước tiên cứ để vậy đi, chú Trịnh, mời chú trở về."
Đúng lúc này Tiêu Thừa vén rèm cửa ra, lớn tiếng nói:
"Đại nhân! Ăn cơm thôi! Ôi, tôi không biết đồng tri đại nhân lại ở đây, ngài có muốn ăn cơm cùng không, thuộc hạ sẽ chuẩn bị thêm một phần."
"Không ăn!" Sắc mặt của Trịnh đồng tri xanh mét, phất tay áo bỏ đi.
Tiết Thừa khinh thường trừng mắt, liếc mắt nhìn bóng dáng của Trịnh đồng trị, đặt đồ ăn lên trên bàn, nói:
"Đại nhân, mau đến ăn cơm này, đừng chấp nhặt với ông ta."
Hạ Vân Sâm ngừng suy nghĩ, nhìn thoáng qua cái bàn:
"Đồ ăn hôm nay là..."
Lúc này Hạ Vân Sâm mới rửa tay xong, vứt bỏ mọi suy nghĩ linh tinh, ngồi xuống chuyên tâm ăn cơm, y thật sự đã đói bụng từ lâu rồi.
Buổi chiều ngày kế tiếp, vừa nghỉ trưa xong, mọi người trong phòng bếp lớn lại lù bù công việc. Hôm nay phải mở quầy, Giang Đình chuẩn bị bán trà sữa và đậu hũ theo miếng.
Trước tiên, xay nhuyễn, xay xong thì chắt hết nước, đun sôi rồi trộn với nước thạch cao, cuối cùng múc tào phớ cho vào hộp đựng rồi dùng một tảng đá đè mạnh lên, ép cả một buổi chiều, nước cơ bản đã được vắt ra hết, đậu hũ Nhật thiết bản đã hình thành.
Khi mặt trời lặn về phía Tây, nhiều binh lính đã tập trung bên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền