Chương 101: Đậu Hũ Nhật Thiết Bản
Chỗ ngồi trên bãi đất trống đã có người ngồi từ lâu, rất nhiều tướng sĩ đang ngồi dưới đất, nếm thử mùi vị của miếng đậu hũ khiến họ chảy nước miếng từ lâu.
Tần Quyết cầm cái nồi cười khúc khích:
"Mọi người, xin mọi người hãy xếp thành hàng, món ăn sắp có rồi."
Lúc này các tướng sĩ mới tản ra trước quầy hàng, xếp thành mấy hàng.
Có người chỉ vào Tần Quyết nói:
"Này, anh có phải Tần Quyết không? Tôi ở Thần Tiễn doanh, nghe nói anh đến đầu bếp doanh, không ngờ thật sự gặp được anh ở chỗ này!"
Tần Quyết nhìn về phía người đang nói chuyện, trên tay vẫn không ngừng làm việc, bốc một nắm hành thái nhỏ rải vào trong đậu hũ, bình tĩnh ung dung nói:
"Đúng thế, hoan nghênh anh đến đây mua đồ ăn."
Người nọ không nhịn được, hỏi:
"Anh ở chỗ này có tốt không?"
Tần Quyết cười cười, điềm đạm nói:
"Tốt lắm, tôi cảm thấy rất vui vẻ."
Đối phương gật đầu:
"Vậy thì tốt rồi, bây giờ chúng tôi đều rất hâm mộ những người ở đầu bếp doanh các anh."
Tần Quyết không nói gì nữa, anh ta bỏ đậu hũ vào bát rồi đưa qua, lính bếp đứng ở bên cạnh thu tiền, một bát đậu hũ Nhật thiết bản có giá năm đồng tiền.
Cùng lúc ấy, Giang Đình chẳng những phải nhìn chằm chằm vào đậu hũ trong nồi của mình mà còn phải đi quan sát qua lại tình hình các nồi khác, khi đáy đậu hũ chuyển sang màu vàng óng, cô lật đậu lại và tiếp tục chiên.
Những lính bếp còn lại thì dùng thớt để cắt đậu hũ, tuy rằng hơi chậm nhưng mà an toàn, yên tâm hơn.
Lúc này cũng có thể thêm gia vị vào.
Muối ăn, nước tỏi, bột ớt, bột tiêu, bột thì là được quét từng lớp một lên, hương vị nồng đậm bốc lên theo hương khói bếp, những tướng sĩ thèm ăn vây quanh xem.
"Món hôm nay chúng ta ăn tên là gì vậy?"
Giang Đình nâng mắt lên, nở nụ cười xinh đẹp:
"Đậu hũ Nhật thiết bản."
"Đậu hũ do đầu bếp doanh tự mình làm sao? Giỏi quá!"
Giang Đình giật đầu:
"Đúng vậy, đều là lính bếp tự làm cả, hôm qua ăn tào phớ có ngon không?"
"Ăn ngon! Ăn ngon lắm! Khi nào mới có thể ăn tiếp vậy?"
Tạ Ninh vừa cầm bàn chải quét mỡ vừa trừng mắt, nói với bọn họ:
"Các anh có thể đừng lại gần như vậy được không, nước miếng của mấy anh phun hết ra đây rồi!"
Hai mặt của miếng đậu hũ được rán xém vàng, hơi khô và dai, bên trên có các gia vị khác, khi cắn vào lớp vỏ của đậu hũ, phần đậu hũ ở giữa rất mềm, vẫn giữ được mùi vị tươi mát và mịn màng của đậu hũ, thậm chí vẫn còn ngập nước, mùi vị tổng thể rất ngon miệng.
Nhưng mà có một điều không tốt là nóng, rất nóng.
Những người mà đã từng nếm thử đậu hũ Nhật thiết bản thì đều biết món ăn này đừng ăn ngay, phần da của đậu hũ dường như có công dụng giữ nhiệt, phải dùng sức thổi rồi mới có thể cho vào miệng được.
Trong chốc lát, một đám quan lớn đều bĩu môi thổi đậu hũ, nhìn vô cùng buồn cười.
Đang lúc mọi người đang ăn uống vui vẻ thì một nhóm binh lính mặc áo giáp đi tới, từ trang phục của những người này có thể thấy họ không phải là binh lính bình thường, người dẫn đầu là binh lính thân cận của Trịnh đồng tri.
Những người đó đi thẳng đến quầy hàng, thậm chí trên tay còn cầm thương dài.
Các tướng sĩ đều bị dọa sợ, lùi về phía sau.
"Bọn họ đang làm gì vậy? Chẳng lẽ trong đầu bếp doanh có người phạm tội hay sao?"
"Tôi không nghe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền