Chương 102: Bắt Người
"Ai là Giang Đình?"
Binh lính thân cận đi lên, khí thế cao ngạo không coi ai ra gì, nhìn nhóm lính bếp:
"Giao Giang Đình ra đây, còn những người khác trong đầu bếp doanh thì cho tha, xử lý sau!"
Hắn ta nhìn quanh quầy hàng, bỗng nhiên đá văng cái giá đang đựng đậu hũ, cái giá ngã sụp xuống, chiếc chậu gỗ lăn xuống đất, những miếng đậu hũ trắng nõn trong nháy mắt dính đầy bùn đất.
Những người lính bếp khác cũng chỉ dám tức giận nhìn tên binh lính thân cận mà không thể nói gì, tên này chắc là bị bệnh gì rồi, những miếng đậu hũ còn ngon lành mà lại bị hắn ta đá rớt hết.
Hành động của hắn ta cũng đã chọc giận mọi người, Tạ Ninh nhịn không được trừng mắt nói:
"Anh đang làm cái gì vậy!"
"Sao vậy, cậu không phục sao?"
Binh lính thân cận phủi tro bụi dính trên quần áo, khinh thường nhìn Tạ Ninh.
Dưới cái nhìn của hắn ta, nhóm lính bếp chỉ là một đám vô dụng, một đám chỉ có thể đứng ở sau lưng, dựa dẫm vào sự bảo vệ của các tướng sĩ, ngoài việc nấu ăn thì có tác dụng gì nữa? Cả đời cũng không có cơ hội xuất hiện, cả đời chỉ có thể làm kẻ vô dụng.
Tạ Ninh nói:
"Anh dựa vào đâu mà bắt Giang Đình?"
Tần Quyết cũng nói:
"Chúng tôi chỉ bán đồ ăn, Chỉ huy sứ đại nhân đã đồng ý rồi."
Những người lính bếp khác cũng phụ họa:
"Đúng thế! Chỉ huy sứ đại nhân đã đồng ý rồi!"
"Đại nhân! Đại nhân! Anh hiểu lầm gì rồi sao?"
Cùng lúc đó, đám người chú Chung vô cùng lo lắng chạy đến, vừa thấy tư thế này đã sợ hãi.
Tên binh lính thân cận nói:
"Đó là bởi vì Chỉ huy sứ đại nhân bị tên bỉ ổi gian xảo này nịnh nọt lừa bịp! Ngoài mặt cậu ta bảo cải thiện bữa ăn cho các cậu, thật ra là để vơ vét của cải cho bản thân mình!"
Giang Đình: "..."
Binh lính thân cận lại nói:
"Nếu cứ như thế mãi thì quân lương của các cậu đều chảy vào túi của cậu ta! Mà một đám người các cậu còn trầm mê hưởng thụ không có chí tiến thủ thì sao còn có thể ra trận giết địch được nữa?!"
Chu Đông tiến lên phía trước, nói:
"Các anh nói Giang Đình là người gian xảo nịnh nọt, có bằng chứng không?"
Binh lính thân cận chỉ vào cái tráp để tiền, nói:
"Chẳng lẽ thứ này vẫn chưa đủ để chứng minh hay sao? Đây là vật chứng!"
Hắn ta lại chỉ vào những tướng sĩ đang bưng bát, nói:
"Bọn họ là nhân chứng!"
Những tướng sĩ vây xem cũng không biết nên phản ứng như thế nào, bọn họ luôn quen với việc phục tùng mệnh lệnh của tướng lĩnh cấp trên, theo lý mà nói thì lần này là mệnh lệnh của chỉ huy đồng trị, bọn họ phải vâng theo mới đúng.
Tuy nhiên, bọn họ cảm thấy không thích hợp, tâm lý riêng của bọn họ cho rằng, Giang Đình đúng, đầu bếp doanh cũng đúng.
Lúc này, cuối cùng thì Giang Đình cũng mở miệng, vậy mà cô lại nở nụ cười: "Buồn cười."
Binh lính thân cận giận dữ:
"Cậu cười cái gì?"
"Vơ vét của cải sao? Vì mấy trăm đồng tiền này hả?"
Giang Đình ôm cánh tay, giọng điệu không đồng ý chút nào, thậm chí còn khí thế hơn cả binh lính thân cận.
"Đậu hũ này được làm từ cây đậu mà chúng tôi đã mua từ trấn trên, không phải là lấy ở trong kho lúa, nếu không tin thì có thể đến kiểm tra sổ sách, một phần đậu hũ Nhật thiết bản như thế, tính tiền cây đậu và gia vị đã mất ít nhất ba văn tiền, còn chưa tính tiền nhân công, bán có năm văn tiền, anh thấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền