ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Ăn Nhỏ Ở Quân Doanh (Mỹ Thực)

Chương 55. Nhóc Con, Chờ Đó!

Chương 55: Nhóc Con, Chờ Đó!

Khổng Tiêu không dám tin vào mắt mình. Nàng nhớ tới chuyện Giang Đình từng mang đồ ăn về cho nàng lúc nửa đêm, bây giờ lại mang bánh bao cho nàng. Nhất thời, nàng cảm thấy có chút xấu hổ vì không có gì để đáp lại Giang Đình, nàng cảm động nhìn Giang Đình, thốt lên:

"Oa, anh Giang, ngươi thật giỏi!"

Giang Đình nói:

"Thứ không thiếu nhất ở đầu bếp doanh chính là đồ ăn, mau nếm thử đi."

Khổng Tiêu lập tức cầm lấy một cái bánh bao đưa cho Triệu Khinh Hồng trước:

"Anh Triệu, cho anh nè."

Triệu Khinh Hồng nhận lấy bánh bao, nói một tiếng cảm ơn. Cùng lúc ấy, Giang Đình hơi híp mắt lại đối diện với ánh mắt của Triệu Khinh Hồng, sau đó cả hai cùng nhau dời ánh mắt đi.

Lúc này Khổng Tiêu mới đưa bánh bao vào trong miệng, hai mắt tỏa sáng, ậm ờ nói:

"Ngon, ngon quá! Ngon quá đi!"

Nàng ăn liền hai cái, cảm giác mình càng ăn càng thèm, vị giác bị cơm nước trong quân doanh giày vò trong thời gian dài như được chào đón mùa xuân mới, nàng không nhịn được mà ăn hết cái này đến cái khác, vừa ăn vừa nhìn Giang Đình bằng ánh mắt sáng lấp lánh.

Trong lòng Giang Đình mềm nhũn, không nhịn được mà vỗ đầu nàng giống như trước đây:

"Ăn từ từ thôi."

Ánh mắt Triệu Khinh Hồng thay đổi khi chứng kiến cảnh này. Đương nhiên Giang Đình biết thằng nhóc này có ý đồ gì, cô đắc ý liếc nhìn hắn một cái, hai người âm thầm phân cao thấp.

Đúng lúc ấy, mấy tân binh đi ngang qua tiến lại gần, kêu lên một cách lố lăng:

"Đậu, các người đang lén ăn cái gì vậy?"

"Bánh bao! Bánh bao ở đâu ra thế?"

"Khổng Tiêu, cậu lấy đâu ra bánh bao vậy! Tôi cũng muốn ăn!"

Nghe vậy, Khổng Tiêu lập tức ôm chặt chỗ bánh bao, ra sức bảo vệ đồ ăn của mình, nói:

"Không cho, đây là anh Giang mang cho tôi mà."

Đôi mắt của Triệu Khinh Hồng xoay chuyển một cái, nhìn Giang Đình cười nói:

"Anh ta là người của đầu bếp doanh, các anh muốn ăn bánh bao thì tìm anh ta ấy."

Nhịp tim Giang Đình đập thình thịch, âm thầm chửi cái đồ đồng đội heo Triệu Khinh Hồng cố ý gài cô đây mà. Giây tiếp theo, mấy tân binh đã chạy ào qua, lộ ra ánh mắt như hổ đói nhìn cô chằm chằm.

Bọn họ vây quanh Giang Đình, nhiệt tình để lộ ra sự khao khát và mừng rỡ của mình.

"Anh biết làm bánh bao à?"

"Còn bánh bao không? Chia cho tôi mấy cái với, tôi sẵn lòng bỏ tiền ra mua."

"Tôi cũng muốn, tôi cũng muốn!"

Giang Đình như gặp phải kẻ địch, chột dạ không thôi, ngó trái ngó phải, muốn tìm cơ hội thoát thân:

"Đừng nói bậy, tôi không có, tôi không biết làm, đây là... Mua lúc ở trấn trên!"

"Tôi không tin, vừa nhìn là biết này là mới làm mà!"

"Kể cả không phải là anh làm, thì anh cũng có cách kiếm được, bọn tôi đưa tiền cho anh, anh kiếm ít bánh bao cho bọn tôi đi!"

Các tân binh cũng không tin lời cô nói, bọn họ đã ăn cơm tập thể hơn một tháng, đôi mắt cũng sắp tái luôn rồi. Nếu không phải thằng nhóc Triệu Khinh Hồng kia đánh giỏi quá, bảo vệ bên cạnh Khổng Tiêu, thì chắc chắn bọn họ đã nhào lên vây quanh cướp sạch bánh bao của Khổng Tiêu rồi.

Thấy tình cảnh này, Khổng Tiêu vội vàng gói chỗ bánh bao còn lại vào rồi nhét vào trong ngực, giấu đầu lòi đuôi mà khẽ chùi miệng:

"Anh Khinh Hồng, mau cứu anh Giang đi."

Giang Đình nhìn ra từ trong đám người, lộ ra ánh mắt cầu cứu và uy hiếp. Triệu Khinh Hồng bật cười khẽ một tiếng, rồi đột

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip