Chương 56: Tranh Phòng Cháy
Sau khi Giang Đình chạy một mạch về đầu bếp doanh, mới nhớ ra chưa đưa hai quả cà chua mà mình đã cất cho Khổng Tiêu.
Thôi bỏ đi, ngày mai làm mì trứng cà chua ăn vậy.
Vừa bước vào doanh trướng, Giang Đình đã nghe Tạ Ninh gọi:
"Giang Đình, mau tới xem này."
Cô thấy Tạ Ninh đang ngồi xổm trước một cái chậu gỗ to.
"Cá to vậy, ở đâu ra thế?"
Giang Đình cười hỏi, tiến lại gần nhìn.
Trong chậu gỗ kia có hai con cá béo mập đang bơi, thân cá dài bằng cánh tay, thoải mái vui vẻ mà phun bong bóng, không hề có cảm giác bản thân sắp trở thành đồ ăn trong mâm của người khác.
Tạ Ninh cười đáp:
"Chú Chung cho, chẳng phải buổi chiều anh bảo tôi đưa bánh bao cho chú ấy với anh Chu Đông giúp anh còn gì."
Giang Đình nhìn hai con cá này, lại nhớ tới thỏ hoang và cá nướng đã từng ăn trên đường tòng quân:
"Vậy để ngày mai chúng ta nướng hai bọn nó lên ăn."
Tạ Ninh cười nói:
"Được! Dù sao anh làm gì ăn cũng ngon! Đúng rồi, các bạn của anh thích bánh bao kia chứ?"
Anh ta lộ ra vẻ mặt nhớ lại:
"Riêng tôi thấy ăn rất ngon, còn ngon hơn bánh bao mẹ tôi làm nhiều, lần đầu tiên tôi được ăn bánh bao mềm như vậy đấy, bên trong còn có tóp mỡ, ngon muốn xỉu luôn."
Giang Đình lau mồ hôi, ngồi trên ghế, có chút buồn bực mà nói:
"Thôi đừng nói nữa, để cho một đám tân binh nhìn thấy, cứ vây quanh tôi đòi bánh bao, thiếu điều thì nuốt sống tôi ngay tại chỗ luôn rồi."
Tần Quyết ở bên cạnh cười nói:
"Bình thường mà, dù gì đám tiểu binh cũng rất khó được ăn đồ ngoài phòng bếp lớn làm."
Nhắc đến phòng bếp lớn, Giang Đình lại càng buồn bực, nói theo kiểu một lời khó nói hết:
"Hôm nay tôi đi làm việc vặt, thấy bọn họ nấu cơm... Bỏ đi, không nhắc tới thì hơn."
Tạ Ninh khẽ thở dài:
"Nếu Giang Đình là quản sự của phòng bếp lớn thì tốt biết mấy, chắc chắn ngươi có thể cải thiện mùi vị cơm tập thể."
Hà Kính im lặng nghe lén ở bên cạnh đột nhiên nói:
"Sao cậu không làm một ít bánh bao mang đi bán?"
Ba người đều quay đầu nhìn về phía anh ta.
"Trong quân doanh được bán đồ à?"
Giang Đình hỏi.
Hà Kính đã nhập doanh nhiều năm, cũng từng là một tiểu kỳ, nên càng biết rõ tình hình của quân doanh hơn chút.
Giọng điệu anh ta bình thản nói:
"Đừng trắng trợn quá là được, có vài lính tuần tra chuyên làm mấy vụ mua đi bán lại, đồ mua từ trấn trên về, có thể bán được gấp đôi ở trong doanh đấy."
Bình thường mấy lính tuần tra này hay tuần tra ở vùng biên quan, có cơ hội qua lại giữa quân doanh và trấn trên, những thứ bọn họ mua đi bán lại gồm ăn, chơi, đồ dùng.
Trong doanh cũng có chỗ chuyên bán đồ dùng sinh hoạt, nhưng toàn là đồ rất tầm thường, không có nhiều sự lựa chọn, muốn thứ tốt hơn thì chỉ có thể lên trấn trên mua.
Để an ủi cảm xúc của binh lính, các tướng võ cũng có thái độ ngầm đồng ý với chuyện mua đi bán lại, dù sao đã phát quân lương rồi, đám lính muốn tiêu như thế nào thì tiêu.
Tạ Ninh tò mò hỏi:
"Thế thứ gì mua đi bán lại thì được lời nhiều nhất?"
Hà Kính nghe vậy thì vẻ mặt có hơi kỳ lạ mà nhìn anh ta:
"Tranh phòng cháy*."
Giang Đình: "Phụt!!!"
(*Tị hỏa đồ: tranh khiêu dâm)
Khoảng thời gian sau đó, Giang Đình hầu như chỉ toàn làm mấy việc vặt ở phòng bếp lớn. Bên cạnh đó, cô tranh thủ thời gian rảnh rỗi trở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền