ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Ăn Nhỏ Ở Quân Doanh (Mỹ Thực)

Chương 556. Cháu Nhất Định Phải Đi

Chương 556: Cháu Nhất Định Phải Đi

Trong kinh thành này trải rộng tai mắt của Tứ hoàng tử, cô chân trước vừa trở về, thuộc quan chân sau đã tìm tới cửa. Hôm nay Tứ hoàng tử xông về phía cô, dùng ba ngón tay gãy kia để uy hiếp cô. Ai biết được là có phải từ khi cô vào kinh thành đã bị phát hiện hay không.

Đám người lão phu nhân thậm chí không dám nhìn ngón tay gãy trên mặt đất, chỉ có quản gia ngồi xổm xuống run rẩy nhặt ngón tay gãy đó lên cất vào trong hộp. Sau đó quản gia ôm vào trong ngực muốn gào khóc, đột nhiên nghe thấy có người ở trước mặt mình nói:

"Đưa hộp cho tôi xem."

Quản gia sửng sốt, đặt cái hộp lên tay Giang Đình, ánh mắt tha thiết nhìn cô.

Đám người Hạ phu nhân thấy thế cũng nhìn sang.

Chỉ thấy Giang Đình lấy ba ngón tay gãy kia ra, thuận tay ném cái hộp vào trong lòng quản gia. Sau đó cô khom lưng lấy một nắm tuyết vụn từ dưới chân lên, chà xát ở trong tay, hòa tan nước tuyết bao lấy ngón tay gãy rồi tiếp tục chà xát để loại bỏ máu trên đó.

Cô cau mày, lật qua lật lại chăm chú nhìn ngón tay gãy, cuối cùng nói:

"Đây không phải tay Hạ Vân Sâm."

Người chung quanh nghe vậy ngẩn ra, lắp bắp nói:

"Không... Không phải ư?"

Giang Đình gật đầu:

"Ừ, hai người còn nhớ tay anh ấy trông như thế nào không?"

Điều đó đương nhiên là không ai nhớ gì rồi.

Mọi người nhao nhao thở phào nhẹ nhõm, vội hỏi:

"Làm sao cháu/cô/ em có thể chắc chắn được?"

Giang Đình nhếch môi cười:

"Bởi vì cháu/tôi đã từng sờ rất nhiều lần."

Lúc không có việc gì, cô thích chơi đùa với ngón tay Hạ Vân Sâm, tuy rằng tay của y rất thô ráp còn có rất nhiều vết sẹo nhỏ, nhưng khung xương cân xứng thon dài. Móng tay y cũng mượt mà đầy đặn, lúc cầm kiếm mạnh mẽ có lực, lúc cầm bút tao nhã duyên dáng, vô cùng xứng với gương mặt của y.

Về ngón tay trước mắt này, Giang Đình dùng tay của mình so chiều dài với nó thử, càng thêm chắc chắn không phải của Hạ Vân Sâm.

Cô ghét bỏ ném ngón tay gãy đó đi, nhận lấy khăn ướt người hầu đưa tới lau tay.

Người hầu vội vàng quét dọn, rồi đứng ở trước mặt người canh giữ ở cửa rắc vôi khử trùng chỗ thuộc quan đã đứng.

Còn vừa rắc vừa mắng:

"Phụt, cái gì giống mèo giống chó gì chẳng biết lại đến cửa lớn nhà chúng ta tè bậy, xui xẻo thật..."

Đoàn người Giang Đình lại trở về Noãn Các, vừa ngồi xuống, Hạ phu nhân ho nhẹ một tiếng, rồi hỏi:

"Khụ, vậy rốt cuộc Tứ hoàng tử có ý gì? Tại sao phải lấy tay người khác giả mạo tay của Vân Sâm, cho chúng ta cơ hội đi thăm chứ?"

Chị dâu nói:

"Đúng vậy, Tứ hoàng tử bị bệnh, Giang Đình à em đừng đi, chắc chắn hắn ta không có ý tốt gì đâu."

Giang Đình thở dài, nói:

"Chúng ta vào nhà nói đi."

Giang Đình lập tức nói thẳng:

"Tối nay con phải đi thăm một lần, con muốn chắc chắn Hạ Vân Sâm an toàn mới được."

Nếu như cô không đi, có thể lần sau nhận được sẽ là bộ phận cơ thể của Hạ Vân Sâm.

Mà cô cũng muốn nói chuyện với Tứ hoàng tử, nếu có thể không đánh mà vẫn thắng, cứu Hạ Vân Sâm ra là tốt nhất, nếu là không thì trong lòng cô cũng đã nắm chắc.

Hạ phu nhân lo lắng nói:

"Chúng ta phái những người khác đi, con không cần đi mạo hiểm đâu."

Giang Đình lắc đầu: "Anh ta vì con mà đến, nếu con không đi thì chắc chắn anh ta còn có chiêu sau nữa. Mọi người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip