Chương 557: Bẫy 1
Trước kia, nhiệm vụ của Hạ gia bọn họ là bảo vệ biên quan, bảo vệ biên thành, bảo vệ con dân Đại Dĩnh không bị móng sắt của Bắc Nhung giẫm nát nhà mình.
Đi Bắc Nhung, đi biên quan, đi thăm phu quân của bà, con trai của bà, cháu chắt cả của bà đang đóng giữ nhiều năm ở đó, đi xem tổ tiên Hạ gia và Hạ gia quân đã ngã xuống, nơi chôn xương máu, những linh hồn bất diệt.
Đi xem vùng đất đã tranh chiến với Đại Dĩnh mấy chục năm, hôm nay lại rơi vào trong tay Giang Đình, triều đình khốn kiếp, triều đình này mục nát từ gốc rồi.
Bây giờ thì sao? Giờ đã trừ được đại học Bắc Nhung, cho dù không có Hạ gia quân, dân chúng biên quan cũng có thể sống thật tốt. Đây không phải là thứ mà các đời tổ tiên Hạ gia bọn họ theo đuổi sao?
Lão phu nhân đột nhiên che mặt cười ha ha, ánh mắt cũng ươn ướt. Sao chuyện này lại phát triển thành như vậy? Vương thất Bắc Nhung đã từng không đội trời chung đột nhiên không còn, bọn họ vẫn trung thành với triều đình mà lại nói bọn họ thông địch phản quốc.
Hạ phu nhân cùng thím an ủi cảm xúc của lão phu nhân, nói:
"Mẹ à, mẹ thật sự muốn để Giang Đình đi sao?"
Lão phu nhân khoát tay:
"Chuyện đã đến nước này, chỉ có tìm đường sống trong cõi chết."
Bà vẫy tay nói với Giang Đình:
"Đứa trẻ này, cháu nắm chắc được mấy phần?"
Bà biết thực lực bên trong của Giang Đình chắc chắn sẽ giỏi hơn bề ngoài.
Giang Đình cười vươn ba ngón tay ra:
"Ba phần ạ, nhưng mà... Cháu sẽ cố mười phần."
Cô chớp mắt, cụp xuống:
"Cho dù chỉ có một phần cháu cũng sẽ đi."
"Đứa trẻ ngoan."
Hạ phu nhân lấy khăn tay lau nước mắt, đưa tay ôm lấy bả vai Giang Đình vỗ nhẹ.
Vì vậy, trong ánh mắt tha thiết của một đám phụ nữ, lúc trời tối Giang Đình bước ra khỏi cửa lớn Hạ gia.
Sau khi Giang Đình ra khỏi cửa lớn Hạ gia thì lên xe ngựa rồi lập tức lẫn vào trong bóng đêm, đi khoảng nửa tiếng đồng hồ, giữa trưa bọn họ đến gần thiên lao.
Người tới đón cô nói:
"Đến rồi, chúng tôi cần bịt mắt cô lại, mới có thể dẫn cô đi vào."
Giang Đình "Ừ" một tiếng:
"Tùy các người."
"Xin hãy tháo thanh kiếm xuống giao cho chúng tôi bảo quản."
Giang Đình nghe lời làm theo.
Đối phương dùng vải che lại cho cô, rồi tháo vũ khí của cô xuống, lúc này mới cầm lấy cánh tay cô đi vào trong.
Giang Đình chỉ cảm thấy mình đã đi một đoạn đường rất dài, đối phương dường như cố ý muốn cô bị lạc phương hướng, dẫn cô rẽ trái rẽ phải. Cô cũng không vội, bình tĩnh đi theo.
Cuối cùng ngay khi Giang Đình cảm giác đầu óc của mình sắp không đủ dùng nữa thì bọn họ cũng dừng lại.
"Đến rồi, chỉ thăm hỏi mười lăm phút thôi, nhanh lên đấy."
Dứt lời cai ngục đốt một ngọn đèn dầu đặt lên bàn, mở dây xích sắt lớn chỉ nhỏ hơn cánh tay buộc trên cửa lao ra.
Ánh lửa yếu ớt hiện lên, Giang Đình kéo vải xuống, nhìn thấy trong phòng giam kia có một người ngồi đưa lưng về phía cô, bóng lưng người nọ thon gầy còng xuống. Người đó nằm úp sấp mặt trên đùi, áo tù trên người nhiễm máu, trên tay và trên đùi còn treo xích sắt.
Giang Đình híp mắt đánh giá người này, rồi nhìn bốn phía.
"Vào đi!" Cai ngục đẩy Giang Đình một cái, nhét cô vào trong đại lao, sau đó dùng xích sắt nặng nề khóa kỹ cửa lại.
Cùng lúc đó, đám người Triệu Khinh Hồng, Khổng Tiêu dưới sự chỉ dẫn của người Hạ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền