Chương 578: Phản Quân Tới
Tần Quyết đã sắp không còn sức nữa rồi nhưng anh ta vẫn không muốn buông mũi tên trong tay xuống, thân thủ của anh ta kém hơn những người khác một chút, chỉ có kỹ năng cung tiễn là dùng được, hiện giờ là lúc cần đến anh ta nhất, sao anh ta có thể rút lui cho được?
Nếu bớt đi một người, là thêm một quả thuốc nổ có thể rơi, cũng đồng nghĩa có thêm nhiều người dân có thể sẽ chết.
Sau khi Giang Đình bắn hạ một chiếc tàu lượn khác, cô quay lại nhìn Tần Quyết và nói:
"Anh Tần Quyết, anh nghỉ ngơi trước đi. Khinh Hồng, anh ổn không?"
Triệu Khinh Hồng gật đầu:
"Tôi còn có thể kiên trì."
Tần Quyết nói:
"Tôi cũng còn có thể chịu được."
Giang Đình không đồng ý:
"Sắc mặt anh tái mét hết rồi kìa, lui xuống nghỉ ngơi trước đi."
Lúc này, anh ta cảm giác bả vai của mình bị người ta vỗ nhẹ, phía sau truyền đến một giọng nói trầm thấp:
"Đến lượt tôi."
Sau đó cung tên của anh ta dứt khoát bị người ta lấy đi.
Giang Đình và Tần Quyết đều quay lại nhìn, chỉ thấy người mới đến đặt một mũi tên nặng vào dây, duỗi thẳng cánh tay, cánh tay dài và khỏe của y cực kỳ có sức bật, y nheo mắt lại, mũi tên nặng nhanh chóng được bắn ra... Lại một chiếc tàu lượn thất thủ rơi xuống.
Giang Đình hét lên:
"Hạ Vân Sâm! Tại sao anh lại tới đây!"
Hạ Vân Sâm vừa thu hồi ánh mắt lại, vừa từ trong ống tên lấy ra một mũi tên nặng khác, trầm giọng nói:
"Em ở đâu, anh cũng sẽ ở đó."
Giang Đình vừa định nói gì đó, Hạ Vân Sâm đã nheo mắt lại, lạnh lùng nhắc nhở cô:
"Mau lên, tranh thủ thời gian."
Giang Đình nghiến răng nghiến lợi bắt đầu chạm vào mũi tên, hai người gần như đồng thời phóng ra mũi tên, đồng thời đánh trúng hai tàu lượn.
Tên khốn Tứ hoàng tử này ngủ đông lâu như vậy, không biết bọn họ đã bí mật chế tạo bao nhiêu quả thuốc nổ rồi. Hơn nữa thuốc nổ của anh ta còn mạnh hơn của Giang Đình. Giang Đình chỉ là chế tạo ra "một chút", còn đằng này... Nó khiến cô cảm thấy rất nặng nề.
Dần dần, trên bầu trời cuối cùng cũng có ít tàu lượn hơn nhưng trước khi mọi người có thể thở phào nhẹ nhõm, bỗng như nghe thấy có tướng sĩ hét to:
"Mọi người mau nhìn kìa! Đó là cái gì!"
Tất cả vội vàng chạy tới tường thành nhìn về phía xa, chỉ thấy một đội quân đen-to- đông như kiến xuất hiện ở đường chân trời.
"Là phản quân! Phản quân tới!"
"Phản quân tới công thành rồi!"
"Nhanh lên! Thắp lửa hiệu! Thổi kèn——!!!"
Trước đây kinh thành không có đài lửa hiệu, thậm chí toàn bộ Đại Dĩnh còn không có trường thành chứ đừng nói đến lửa hiệu.
Nhưng ở một kinh thành khổng lồ như vậy, dựa vào cái gì mới có thể đưa tin nhanh chóng được?
Sau đó Giang Đình đã nghĩ đến đài lửa hiệu được ghi trong sử sách.
Cô yêu cầu người ta tạm thời xây dựng một đài lửa hiệu trên thành lâu kinh thành, bức tường thành hình vuông và bảo vệ toàn bộ kinh thành, chỉ cần lửa hiệu được thắp sáng trên thành lâu, bất kể nơi nào trong kinh thành đều có thể nhìn thấy.
Chỉ cần đài lửa hiệu sáng lên, nghĩa là có quân địch đến.
Cùng với ngọn lửa hiệu cao vút trên tòa thành lâu kinh thành là âm thanh kéo dài nặng nề của tù và trống trận vang vọng khắp bầu trời.
Toàn bộ binh lính đã được Giang Đình và các tướng lĩnh khác sắp xếp từ trước, một khi trận chiến bắt đầu, binh lính sẽ nhanh chóng có mặt ở mọi vị trí trên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền