Chương 579: Chiến Thuật “Biển Người”
Toàn bộ tướng sĩ đều ăn chút gì đó để lót dạ, sau đó mặc giáp vào, đeo bao tên, đánh bóng vũ khí sẵn sàng lên đường.
Họ xếp thành hàng trên tường thành, nhìn quân địch đang di chuyển nhanh chóng dưới thành bằng con mắt không chút sợ hãi.
Quân đồn trú kinh thành và thủ vệ kim giáp phần lớn đều là người kinh thành, lúc này đây họ đang chiến đấu để bảo vệ kinh thành, chiến đấu vì nhà cửa và gia đình của mình!
Quân giặc ập đến như thủy triều, bước chân rung chuyển như mặt đất đang ầm ầm phẫn nộ.
Khi quân địch tới một khoảng cách nhất định, chủ soái là Thần Uy đại tướng quân lập tức ra lệnh, hét lên: "Bắn tên!"
Cung thủ nhúng đầu mũi tên vào thùng dầu, cọ mạnh vào tường thành, châm lửa, nhanh chóng giương cung và đặt mũi tên lên, khắp trời lúc này chính là cảnh tượng mưa tên lửa dày đặc.
Quân địch ở phía trước đã giơ khiên bảo vệ lên, ngăn cản gần hầu hết các mũi tên, can đảm tiến lên.
Màn mưa tên lửa chỉ cản trở được một chút bước tiến của địch, chẳng bao lâu sau quân địch đã tiến gần đến cổng thành.
Bọn chúng bắt đầu bất chấp mưa tên dựng thang tấn công kinh thành, leo lên như một đoàn người không sợ chết.
Các tướng sĩ thủ thành nhanh chóng đổ nước vàng, dầu thông và đá lăn từ trên cao xuống, rồi nhắm tên lửa vào những người trên thang.
Quân địch đi được nửa đường thì bị lửa bao trùm, tiếng la hét gào thét vang khắp trời, từ trên không rơi xuống hoặc bị đá lăn rơi trúng xuống đất, bị đám người từ phía sau lao tới giẫm nát thành thịt nhão.
Triệu Khinh Hồng gầm lên:
"Chúng đông quá! Cực kỳ đông! Phía sau binh lính đang tới lấp đầy chỗ trống!"
Vốn bọn họ định lợi dụng việc kinh thành dễ thủ khó công mà chiếm ưu thế, trước hết sẽ bảo toàn lực lượng, chia binh lính thành hai đội luân phiên chiến đấu nhằm giảm số lượng đông đúc của quân địch, lại không ngờ rằng đối phương cứ như đang nổi điên lao lên bất chấp, hoàn toàn không theo chiến thuật nào cả.
Chẳng qua, nếu thực sự nói về chiến thuật thì đây chắc là chiến thuật "biển người", dùng mạng người, lấp đầy bằng núi thây biển máu, cưỡng ép bên dưới cổng thành là từng đống từng đống núi thây chồng chất.
Nếu cứ tiếp tục đánh như thế này, chưa đến hai ba ngày kinh thành sẽ cạn kiệt vật tư chiến lược, đến lúc đó chỉ còn có thể dựa vào đao thật thương thật mà xông lên.
Các tướng sĩ thủ thành đang trong tâm trạng căng thẳng, ai cũng cảm thấy khó chịu, vừa vì số phận sắp tới của mình, vừa vì những tên lính địch chết dưới thành.
Lần này bọn họ không phải đối mặt với người Bắc Nhung mà là người của Đại Dĩnh! Chúng ta đều là người Đại Dĩnh đó!
Vì sao lại đánh nhau? Tại sao lại giết nhau chứ?
Trong lúc tình hình chiến sự diễn biến ác liệt, Hạ Vân Sâm đứng chắp tay, nhìn về phía có một bóng người đang tiến lại gần. Anh ta liếc nhìn người vừa đến và hỏi:
"Anh đến đây làm gì?"
Lý Trường Hoằng theo bản năng dịch chuyển, thu hồi cánh tay bị chặt đứt của mình:
"Anh có thể tới vì sao tôi không thể? Chẳng phải anh cũng là người bị thương à?"
Hạ Vân Sâm liếc nhìn cánh tay của mình, quay mặt đi: "Tùy anh."
Giang Đình bỏ qua hiềm khích trước đó, nói với Lý Trường Hoằng:
"Anh chỉ cần chỉ huy tướng sĩ của đại doanh Tây Bắc, đừng sĩ diện gồng mình ra chiến trường."
Lý Trường Hoằng hừ một tiếng: "Đã biết."
Giang Đình lau mồ hôi trên mặt,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền