Chương 582: Còn Hai Ngày Rưỡi Nữa
Dưới thành liên tiếp xảy ra mấy vụ nổ lớn, thế tiến công của quân địch cuối cùng cũng chậm lại, người trên cổng thành cũng có cơ hội thở phào nhẹ nhõm. Mọi người âm thầm dọn dẹp chiến trường, khiêng xác binh sĩ tử trận xuống, mang đá lăn và các vật liệu khác lên.
Chỉ là võ tướng gặp phải một vấn đề, đó là quân địch bất ngờ phản ứng, dùng hết sức đẩy quay xe lại, miệng nòng pháo cũng đổi hướng. Điều này khiến hướng xoay định sẵn của võ tướng bị lệch, làm cho thuốc nổ khó ném vào. Trong khoảnh khắc tia lửa lóe lên anh ta đột nhiên gầm lên, sau đó buông sợi dây ra lao về phía nòng pháo.
Tướng sĩ trên cổng thành muốn rách cả mi mắt mà hét ầm lên:
"Tôn thiên hộ!!!!"
"Tôn thiên hộ!!!!!"
Tôn thiên hộ ôm lấy nòng pháo, trong khoảnh khắc ngọn giáo của quân địch xuyên qua cơ thể mình, anh ta đã thành công nhét quả thuốc nổ vào nòng pháo với nụ cười gằn trên môi.
"Bùm——"
Bốn khẩu pháo cơ hồ lập tức nổ tung, thổ long gầm lên, trời đất thay đổi, mọi người ôm đầu ngồi xổm xuống. Mãi đến khi tiếng gầm vang vọng dần dần nhỏ đi, mới có người đứng dậy kêu lên:
"Thiên hộ đại nhân!!!!"
"Tôn thiên hộ! Hức... Hu hu..."
Bốn người Giang Đình mang theo vẻ mặt đầy bụi cát và nỗi sợ hãi kéo dài trèo lên tường thành, ngơ ngác nhìn lại, thật nguy hiểm, thật nguy hiểm.
Cùng lúc ấy, Nhã Như nghiến răng nghiến lợi không chịu nhượng bộ:
"Tôi không phải người Đại Dĩnh, nhưng anh là người Đại Dĩnh."
Nói xong, không đợi Tần Quyết kịp phản ứng, Nhã Như đã đẩy anh ta ra, châm lửa thuốc nổ, cầm lấy trong tay, nhanh nhẹn nhảy lên tường thành rồi nhảy xuống. Triệu Khinh Hồng và võ tướng cấp cao nọ theo sát phía sau. Trong khi đó, Giang Đình và Hạ Vân Sâm đang tranh giành sợi dây. Cả hai nhìn nhau không chịu buông tay, trong mắt đối phương đều là tình cảm sâu đậm.
Giang Đình thấp giọng gọi:
"Hạ Vân Sâm."
"Ừm?"
Giây tiếp theo, Giang Đình đột nhiên bước tới, móc lấy cổ y, hôn lên miệng y. Hạ Vân Sâm lập tức xịt keo, cả người khờ luôn, thế là sợi dây tức thì bị Giang Đình giật đi. Cô nhanh chóng bay đến bức tường thành, quay lại mỉm cười với người yêu, rồi nhảy xuống không chút do dự.
Hạ Vân Sâm xông tới tường thành, binh lính tưởng rằng y muốn đuổi theo nên vội vàng hét lên:
"Chỉ huy sứ đại nhân! Xin hãy bình tĩnh!"
Lý Trường Hoằng liếc nhìn Hạ Vân Sâm, cười mỉa một tiếng:
"Đã nhìn ra được rồi Giang Đình thực sự rất yêu anh."
Hạ Vân Sâm lạnh lùng cho anh ta một ánh mắt hình viên đạn, ra lệnh:
"Tất cả cung thủ, yểm trợ!"
Dứt lời, bản thân y cũng chộp lấy một cây cung nhắm vào quân địch đang cầm cung bên dưới tường thành, dùng hết mũi tên này đến mũi tên khác thu hoạch đầu kẻ địch. Bọn quân địch liều mạng bắn tên lên trời, ý đồ muốn bắn chết đám người Giang Đình. Chẳng qua cả bốn đều là người võ nghệ cao cường, trường kiếm trong tay vung lên tạo thành hoa kiếm, hất bay tất cả những mũi tên lao về phía họ, sau đó đốt thuốc nổ ném vào quân địch.
Giang Đình và những người khác ngồi dọc theo bức tường, mỗi người bưng một vò rượu, các vò rượu va vào nhau tạo ra âm thanh va chạm chói tai, sau đó rượu mạnh đi vào cổ họng, làm dịu đi phần nào cảm giác ớn lạnh trong cơ thể và trái tim.
"Còn hai ngày rưỡi nữa."
Giang Đình dựa đầu vào tường, lắc lắc bốn ngón tay:
"Hai ngày rưỡi!"
Hạ Vân Sâm nắm lấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền