ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 583: Đêm Tối

Mọi người đều mệt muốn xỉu sau một ngày dài phòng thủ, ăn qua loa một chút rồi nghỉ ngơi, chỉ có Giang Đình leo lên thành lầu đối diện với đám đông. Những cơn gió lạnh vù vù thổi qua, tựa như linh hồn của hàng nghìn chiến sĩ hy sinh ngày hôm nay đang gào thét. Ngay cả không khí cũng nồng nặc mùi máu.

Hạ Vân Sâm giúp cô tắm rửa, cởi áo khoác và áo giáp, khoác cho cô một chiếc áo khoác dày, sau đó ôm cô vào lòng thở dài. Anh chắp tay đứng ở sau lưng cô, nói:

"Sau khi trận chiến này kết thúc, cửa chính vào kinh thành nên đổi hướng rồi."

Giang Đình cười nhạt: "Ừ."

Hạ Vân Sâm nói:

"Em đang suy nghĩ cái gì?"

Giang Đình chỉ vào phía xa mơ hồ có thể thấy được doanh trại của địch nói:

"Anh nhìn thấy không?"

Hạ Vân Sâm cau mày nói:

"Ý của em là..."

"Ừm, thật ra em đã đoán được từ lâu rồi, nhưng em không muốn nói ra tổn hại tinh thần của mọi người."

Hạ Vân Sâm nói:

"Xem ra tối nay chúng ta không thể nghỉ ngơi rồi."

Đang lúc ấy, một binh lính thân cận vội vàng chạy tới, chắp tay nói:

"Hai vị đại nhân! Không xong rồi, phản quân lại bắt đầu tấn công kinh thành!"

Giang Đình và Hạ Vân Sâm đều giật mình, sắc mặt tối sầm. Giang Đình muốn đứng dậy nhưng Hạ Vân Sâm đã giữ cô lại, nói:

"Em hãy ăn gì đó để hồi phục thể lực đã, anh đi xem trước cho."

Y xoa đầu cô, nâng kiếm lên, dẫn theo binh linh thân cận của mình sải bước dài ra ngoài rồi nhanh chóng leo lên cổng thành.

Không lâu sau, một tiếng kèn đột nhiên vang lên từ trên cổng thành, các tướng sĩ lập tức bật dậy, mặc quần áo vào, ngơ ngác nhìn chằm chằm:

"Đệch con mợ, nửa đêm tấn công thành á?!"

"Những người này không sợ bị oan hồn đòi mạng hả trời!"

"Con mẹ nó, nhanh chết đi!"

"Nhanh, nhanh, cầm vũ khí lên và đuổi theo!"

Chỉ thấy quân địch bị nổ thảm hại lúc này đã lấy lại sức lực chỉ sau một canh giờ, lại bắt đầu giống như thủy triều tràn tới, đông nghịt đến mức tưởng chừng như không có điểm kết thúc. Tứ hoàng tử muốn làm gì chứ? Anh ta muốn chiếm được kinh thành trong một ngày sao? Muốn dùng xác của những binh lính này để làm thang leo lên cổng thành ư?

Trận chiến bảo vệ thành lại sắp nổ ra, đêm tối thuận lợi cho kẻ địch, khiến các cung thủ trên thành lâu thành trở nên vô dụng. Các tướng sĩ xung quanh người nào người nấy đều chửi ầm lên, song cũng không còn cách nào khác là phải lập tức triệu tập quân lính để thủ thành.

Giang Đình lạnh lùng nói:

"Nạp thuốc nổ."

Lý Trường Hoằng la oai oái:

"Cô nghĩ kỹ chưa? Đây là lá bài tẩy của chúng ta đấy, chỉ có khoảng năm mươi cái thôi!"

Gói thuốc nổ này cô chế tạo vốn đã được sử dụng khi thủ thành vào buổi chiều, nhưng chúng quá phức tạp và số lượng quá ít. Nếu như dùng hết, vậy thì bọn họ thật sự cùng đường bí lối rồi.

Giang Đình nói:

"Không thể để bọn chúng tiếp tục bò lên trên nữa."

Lý Trường Hoằng ném một cây đuốc xuống phía dưới, vừa cúi xuống nhìn lập tức hoảng cmn sợ, quân địch đông nghìn nghịt như kiến khiến người ta nhìn thấy mà da đầu phải tê rần rần, nhìn cầu thang mây cứ như một cầu thang "chạy bằng cơm" vậy.

"Đám chó chết này, thật cmn không sợ chết à!"

Giang Đình đốt một quả thuốc nổ, giơ tay lên và ném nó xuống. Những tiếng nổ nối tiếp nhau vang lên, sau khi thuốc nổ được thả xuống lần lượt, quân địch liền bị kiềm chế một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip