ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Ăn Nhỏ Ở Quân Doanh (Mỹ Thực)

Chương 584. Giang Đình Đâu Rồi?

Chương 584: Giang Đình Đâu Rồi?

Sau khi đống xác chết dưới thành cao tới cổng thành, sau khi mặt trời lặn ở đường chân trời dường như bị nhuộm đỏ bởi máu, sau khi vũ khí của mọi người đều mẻ, hổ khẩu rách toạc và toàn thân đầy máu, quân địch trên cổng thành cuối cùng cũng bị tiêu diệt.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ, vẫn chưa đủ. Quân địch thực sự quá điên cuồng. Cuối cùng, quân địch rốt cục vẫn leo lên được tường thành.

Đây là một cuộc chiến tranh tàn khốc đủ để đi vào lịch sử, hai bên đều mất đi nhân tính như dã thú, chỉ biết giết, giết, giết và giết, ai cũng đáng chết!

Lần này quân địch không còn vội vàng công thành nữa mà dần dần rút lui.

Các tướng sĩ ném xác quân địch khỏi trên cổng thành xuống, sau đó mang theo từng gánh vôi sống và tro thực vật để che đi vết máu.

Còn nửa ngày nữa quân tiếp viện mới đến.

Đêm đó không ai dám nghỉ ngơi, bọn họ ôm vũ khí gác ở trên thành lâu. Mọi người đều biết đêm nay chính là thời điểm quyết chiến, nếu đêm nay quân địch tấn công lên thành lâu, liệu bọn họ có thể cầm cự được không... Trong lòng ai nấy đều hoang mang... Không giữ được thì phải làm sao, bằng mọi giác nhất định phải thủ đến cùng. Sắc mặt mọi người đều tê dại.

Lý Trạch ôm vò rượu, dựa vào vai Khổng Tiêu khóc lớn:

"Hức, đêm nay chúng ta sẽ chết sao?"

Khổng Tiêu nói:

"Hên xui đi, ngày mai viện quân đến rồi."

Mặc dù nàng nói như vậy nhưng trong lòng cũng lo sợ bất an, nếu nàng là Tứ hoàng tử, nàng nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội đêm cuối này.

Triệu Khinh Hồng nói:

"Có nhiều người như vậy chôn cùng tôi cũng không phải là lỗ."

Mấy ngày qua số người mà hắn giết khỏi cần phải suy nghĩ tính đếm, ít nhất cũng được cả trăm rồi.

Lý Trạch lẩm bẩm:

"Ai muốn đi chung với cái mặt thúi của anh xuống suối vàng chứ hả? Khổng Tiêu à, cô chờ tui nha, nhớ đợi tui đi cùng đó, đừng bỏ tui lại."

Khổng Tiêu vội vàng dỗ dành:

"Được được được, ba người chúng ta sẽ đi cùng nhau."

Lúc này, một bóng người cao lớn đi tới, vẻ mặt ngưng tụ nói:

"Mọi người có nhìn thấy Giang Đình không?"

Mấy người ngẩng đầu nhìn Hạ Vân Sâm, Lý Trạch đáp:

"Không phải sư phụ đi về cùng ngài nghỉ ngơi sao?"

Hạ Vân Sâm lắc đầu:

"Trong lều không có người, áo giáp và kiếm Vấn Trần của ta cũng đều không thấy."

Mấy người trong gió nhìn nhau, không khỏi nuốt nước miếng, khó nhọc nói:

"Chẳng lẽ cô ấy đi tìm Tứ hoàng tử?"

Cùng lúc ấy, ở vùng hoang dã bên ngoài kinh thành, cơn gió mang theo mùi máu, cuốn theo những người đi ngược gió.

Giang Đình rút kiếm ngắn ra, chăm chú nói:

"Đến đây nào, quyết chiến cuối cùng."

Mọi người đều lộ ra vẻ mặt thấy chết không sơn. Chiến đấu vì kinh thành, chiến đấu vì những người thân yêu và chiến đấu vì quê hương!

Giang Đình cưỡi ngựa phi nước đại trong đêm tối, tay cầm dây cương quấn vòng gạc. Đôi mắt của cô đặc biệt sáng, cho dù không cần đèn dầu vẫn có thể nhìn thấy rõ con đường phía trước.

Doanh trại địch chỉ cách kinh thành hai dặm, Giang Đình trong nháy mắt đã đến bên ngoài doanh trại. Những người lính trong trại đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị cho đợt công thành tiếp theo. Đêm nay sẽ là một đêm mất ngủ đối với tất cả mọi người.

Giang Đình bỏ ngựa, nhanh chóng ẩn giấu tung tích xông vào, đi thẳng về phía lều chính. Tối nay cô phải cầm chân Du Nghiêu và buộc anh ta ngừng lệnh tấn công kinh thành. Tướng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip