ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Ăn Nhỏ Ở Quân Doanh (Mỹ Thực)

Chương 589. Huyết Nhục Vô Tồn

Chương 589: Huyết Nhục Vô Tồn

Sau khi Giang Đình rời kinh thành đầu tiên vào ngày hôm đó, Hạ Vân Sâm đã dẫn người của mình ra khỏi kinh thành với danh nghĩa tìm kiếm Giang Đình, bắt đầu phản công trước khi quân địch có cơ hội phát động tấn công.

Đội quân tinh nhuệ của Bắc Nhung và Hạ gia quân cũng đến kịp thời, hai bên tấn công từ trước ra sau, thành công khiến quân địch rơi vào tình trạng hỗn loạn.

Mà mục đích của Giang Đình là để giữ chân Tứ hoàng tứ.

Trong khi Hạ Vân Sâm đang chiến đấu, đột nhiên y nảy sinh một cảm giác xấu, thế là y lao thẳng đến lều chính và bắt giữ một trong những thị vệ của Tứ hoàng tử, lúc đó y mới biết được vũ khí của Giang Đình đều đã bị lấy đi, chỉ còn lại một mình cô và Tứ hoàng tử.

Giang Đình từng nói rằng Tứ hoàng tử cực kỳ nham hiểm và độc ác, Hạ Vân Sâm rất lo lắng cho cô nên đã xông vào lều chính, cũng giải cứu Giang Đình kịp thời.

Y tận mắt chứng kiến vũng máu thịt trên mặt đất dần dần biến mất dưới ánh sáng vàng, sau đó ánh sáng vàng dần dần mờ nhạt, như thể một người như vậy chưa từng tồn tại trên thế giới này.

Hạ Vân Sâm nói:

"Tứ hoàng tử... Huyết nhục vô tồn."

Mà nếu y không đến kịp thời, Giang Đình cũng sẽ giống như Tứ hoàng tử...

Sau khi Tứ hoàng tử chết, lại giao chiến một đêm nữa, đến sáng, quân tiếp viện cuối cùng cũng đến, bốn đạo quân tập trung về kinh thành, bắt hết quân phản loạn.

Ngay sau đó, các cánh cổng kinh thành được mở rộng, các chiến sĩ bắt đầu dọn dẹp chiến trường, rải vôi để khử trùng và vận chuyển thi thể của các tướng sĩ đến hố chôn cất tập thể trên núi.

Cứ thế, trận chiến bi thảm này đã kết thúc.

Lúc này Giang Đình mới chòi người lên nhìn một chút, phát hiện bản thân đang nằm trong phòng của Hạ phủ.

Giang Đình cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô giơ tay lên, cảm thấy khá dễ chịu, quay người lại nhìn chung quanh rồi mỉm cười.

Cô mở miệng, lặng lẽ nói: [Tôi không sao. ]

Mọi người đều mỉm cười, còn điều gì hơn khi có người thân và bạn bè vẫn ở bên cạnh sau khi trải qua những thảm họa sinh tử chứ!

Giang Đình cuối cùng cũng dán mắt vào Hạ Vân Sâm, cứ thế không nhúc nhích mà nhìn anh.

Đám người Khổng Tiêu hiểu ý, lập tức đẩy nhau nói:

"Đi đi, đi thôi, còn có rất nhiều việc phải bận rộn đấy."

"Đúng vậy, anh đi trước đi, tôi sẽ theo sau."

"Nhanh, nhanh, đi ra ngoài đi, đừng ở đây cản trở."

Một nhóm người cuối cùng cũng chậm rãi đi ra ngoài, im lặng đóng chặt cửa lại.

Hạ Vân Sâm ngồi bưng bát canh ngồi ở đầu giường, múc tới đút cho cô.

Giang Đình há miệng, ngậm lấy cái thìa, chớp mắt chỉ vào bát.

Hạ Vân Sâm nói:

"Đây là thuốc bổ. Thái y nói em chủ yếu là thể hư, từ từ dưỡng sẽ khỏi thôi."

Giang Đình gật đầu, cầm bát lên uống một ngụm.

Hạ Vân Sâm lấy khăn tay nhẹ nhàng lau miệng cho cô.

Giang Đình lại duỗi bốn ngón tay ra, lắc lắc.

Nghĩ đến đây, hơi thở của y như cứng lại, y chăm chú nhìn Giang Đình, đột nhiên đưa tay ôm cô vào lòng, áp cô vào ngực mình, cảm nhận nhiệt độ cơ thể cô để xác nhận cô còn sống.

Giang Đình đưa tay vỗ vỗ lưng y, gọi hai tiếng.

Hạ Vân Sâm cụp mắt xuống, sụt sịt mũi, giọng nói run rẩy:

"Tốt quá, em không sao rồi, thật sự rất tốt... Hết rồi, mọi chuyện đều đã kết thúc..."

Giang Đình cũng có chút đau buồn, cạ cạ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip