Chương 590: Xong Chính Văn
Hạ Vân Sâm nói:
"Cho dù Giang Đình muốn trở về Bắc Nhung hay biên quan, ta đều sẽ đi cùng cô ấy."
Giang Đình nghe vậy, hai mắt sáng lên, cô nhào vào lòng y, khẩu hình miệng lẩm bẩm:
"Người đàn ông của em giỏi quá!"
Khủy tay Hạ Vân Sâm chống đỡ nửa người trên, trong mắt mang theo nụ cười ôn hòa. Y đưa tay xoa đầu Giang Đình, hôn lên trán cô:
"Như vậy, anh có thể đi cùng em đến bất cứ nơi nào em muốn."
Giang Đình cực kỳ hài lòng, cô lăn lộn trên giường, đấm đấm xuống giường tỏ vẻ hưng phấn.
Đột nhiên, cô nắm lấy chăn bông và nhìn chằm chằm vào Hạ Vân Sâm. Hạ Vân Sâm dừng lại, hỏi: "Sao vậy?"
Giang Đình di chuyển ánh mắt xuống phía dưới, đảo quanh bụng y rồi chỉ trỏ.
Hạ Vân Sâm cho rằng Giang Đình đang quan tâm đến mình nên trả lời:
"Gần như đã khỏi rồi."
Giang Đình bước tới, ánh mắt sáng ngời, giơ tay vén vạt áo y lên.
Chỉ thấy phần bụng phẳng lì săn chắc của Hạ Vân Sâm lấm tấm những vết sẹo lớn nhỏ, vết sẹo gần nhất vừa bong ra giờ chỉ còn là một dải thịt màu hồng.
Cô biết, nếu đi lên cao hơn nữa thì trên ngực y cũng có vết sẹo, toàn thân của y, ngoại trừ khuôn mặt ra thì không có chỗ nào là không bị thương cả.
Giang Đình nhìn những vết sẹo, nhăn mũi một cái. Cô buồn bã nhìn chúng, sau đó đưa ngón tay ra chạm vào chúng.
Cô thề rằng đây là lần cuối cùng, lần cuối cùng Hạ Vân Sâm bị thương. Những ngày sắp tới, cô sẽ không để y phải chịu tổn thương dù chỉ một chút.
Cơ thể Hạ Vân Sâm có chút cứng đờ, y nói:
"Sẹo có gì đẹp mà nhìn chứ? Em đói bụng không, anh mang cho em một ít đồ ăn nhé!"
Đột nhiên, y nghĩ tới điều gì đó, nói:
"Hôm nay là đêm giao thừa, để anh bảo nhà bếp làm bánh trôi mang lên."
Y muốn rời khỏi giường nhưng bị Giang Đình giữ lại, sau đó cô đột nhiên tiến tới hôn lên bụng y.
Cô dùng môi nhẹ nhàng xoa xoa vết sẹo, Hạ Vân Sâm cảm thấy ngứa ran, y nhanh chóng bình tĩnh lại nói:
"Giang Đình, em đang làm gì vậy?"
Giang Đình tựa đầu vào bụng anh, dùng tay ôm lấy eo anh, nói từng chữ:
"Du Nghiêu, kéo em đi, lúc đó... Em tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa."
Hạ Vân Sâm khựng lại, đau lòng giơ tay ôm lưng cô.
"Mọi chuyện đã qua rồi, mọi chuyện đã qua rồi, em vẫn còn ở đây, anh cũng ở đây... Đừng sợ, đừng sợ nhé..."
May mắn, may mắn mà ông trời phù hộ cho y đến kịp thời, phù hộ cho Giang Đình vẫn ở bên cạnh y.
Hai người lặng lẽ ôm nhau, thầm vui mừng và may mắn cho những người sống sót, đồng thời cũng vì cuộc sống tương lai mà nảy sinh mong đợi trong lòng.
Hạ Vân Sâm co người lại, muốn kéo chăn đắp lên người mình. Y và Giang Đình đã không thân mật mấy tháng rồi, hiện giờ y vẫn rất ngại ngùng.
Cùng lúc ấy, ở triều đình, khi nghe Hạ Vân Sâm nói vậy, đại thần kêu gào thảm thiết:
"Vậy ai sẽ là Hoàng đế?"
Vì vậy, cả Hạ Vân Sâm và Lý gia đều tiến cử một ứng cử viên, đó chính Ngũ hoàng tử của tiên hoàng.
Ngũ hoàng tử hiện tại mới tám chín tuổi, có thể bổ nhiệm bốn nội các đại thần để phụ tá triều chính, mà Hạ Vân Sâm là Nhiếp chính vương, nắm giữ binh quyền.
Như vậy, cho dù y không cần làm Hoàng đế song vẫn có thể thực tế dưới một người trên vạn người, cũng không cần bởi vì thân phận Hoàng đế mà bị ràng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền