ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Ăn Nhỏ Ở Quân Doanh (Mỹ Thực)

Chương 594. Pn Thịt Hươu Tráng Dương Đại Bổ

Chương 594: Pn Thịt Hươu Tráng Dương Đại Bổ

Đoàn người đi tới đi lui trong núi, vất vả cả ngày, quả nhiên săn được rất nhiều thú rừng lớn nhỏ. Khi trời tối, các tướng sĩ kéo xe trượt tuyết xuống chân núi để đón bọn họ. Mọi người chất thú rừng lên xe, sau đó sôi nổi trở về.

Đêm đó, họ dựng tạm trại ở khu vực khuất gió và tổ chức một bữa tiệc đốt lửa trại. Giang Đình chỉ đạo mọi người phân phát toàn bộ thú rừng săn được hôm nay cho các tướng sĩ để ăn thêm, mọi người nhanh chóng chế biến thú rừng rồi nướng trên lửa hoặc nấu trong nồi sắt.

Thính Sương Thính Tuyết chuẩn bị nước nóng, giúp Giang Đình tắm rửa một chút rồi mặc quần áo sạch sẽ. Giang Đình vừa đi về vừa ngửi mùi trên người mình, xác định không còn mùi máu nữa, mới cẩn thận mở cửa xe ngựa:

"Tá đa, em về rồi nè."

Cô nhìn quanh, song lại không thấy ai cả. Cô lại đi một vòng, thấy Hạ Vân Sâm đang trở về cùng với một thanh kiếm. Giang Đình cười đi tới:

"Anh đi đâu vậy?"

Hạ Vân Sâm lấy khăn tay lau mồ hôi, nói: "Luyện kiếm."

Giang Đình đưa tay sờ thắt lưng của y:

"Không phải eo bị thương sao, còn luyện kiếm nữa?"

Hạ Vân Sâm nghiêng người tránh bàn tay cô. Thực ra, y chỉ không muốn chấp nhận rằng vòng eo của mình đã bị trẹo vì một chuyện tầm thường ở độ tuổi trẻ như vậy, thế nên y mới muốn luyện kiếm một chút, cố gắng hồi phục việc trẹo eo.

Giang Đình khoanh tay liếc nhìn y:

"Được rồi, xem ra anh cần phải trau dồi bản thân hơn nhể."

Cô sờ cằm, nhìn y từ đầu đến chân, khiến Hạ Vân Sâm cảm thấy mình giống như một con dê bị lột lông nằm trên thớt chuẩn bị làm thịt. Y bước tới, đặt tay lên đỉnh đầu cô, xoay cô về một hướng và nói:

"Về thôi nào."

Giang Đình hừ một tiếng:

"Hôm nay tụi em săn được rất nhiều con mồi, anh phải ăn nhiều một chút đấy."

Khi hai người trở về trại, Tạ Ninh lập tức lóc cóc chạy đến mời họ ăn thịt nướng. Lý Trạch, Khổng Tiêu và những người khác đều đang ngồi quanh đống lửa trại, háo hức chờ đợi đầu bếp Tạ Ninh phân phát đồ ăn.

Tạ Ninh bưng một mâm lớn nói:

"Rất nhiều loại thịt trộn lẫn với nhau, không thể phân biệt được. Dù sao cũng không độc chết đâu, mọi người cứ thoải mái ăn nhá."

Giang Đình đưa tay lấy vài xiên thịt lớn đưa cho Hạ Vân Sâm, nói:

"Anh ăn thử đi, thịt nướng kiểu Bắc Nhung đấy."

Hạ Vân Sâm nhận lấy, chậm rãi ăn, vừa ăn vừa cau mày, nhìn miếng thịt trong tay:

"Đây là loại thịt gì?"

Mùi vị có chút quen thuộc nhưng y lại không nhớ mình đã ăn từ khi nào, khi đóng quân ở bốn trấn phía Bắc, y thường cùng đại ca đi săn, ăn rất nhiều thú rừng.

Giang Đình nhìn nhìn xiên thịt:

"Em cũng không biết nữa. Anh Tạ Ninh, đây là loại thịt gì vậy?"

Tạ Ninh nghe xong, đi tới, nhìn thoáng qua, cười nói:

"Ồ, tôi quên nói cho cô biết, cái này tôi đặc biệt chuẩn bị cho Nhiếp chính vương điện hạ đó!"

Hạ Vân Sâm ngẩng đầu, không chớp mắt nhìn anh ta: "Gì cơ?"

Tạ Ninh cười mờ ám:

"Là thịt hươu! Tráng dương đại bổ! Tôi cam đoan tối nay ngài sẽ thấy được kết quả."

Giang Đình: "Phì..."

Trước đó, trong Hạ gia quân đã không còn Giang Đình và Tần Quyết, Tạ Ninh không thể cứ đi theo Giang Đình và nhờ cô nuôi được. Anh ta là một người đàn ông có chân có tay, có thể tự mình nuôi sống được bản thân mà!

Còn một điều nữa chính là, từ trận chiến ở biên thành

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip