ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Ăn Nhỏ Ở Quân Doanh (Mỹ Thực)

Chương 595. Pn Bởi Vì Có Em Ở Đây

Chương 595: Pn Bởi Vì Có Em Ở Đây

Người dân Bắc Nhung háo hức chờ đợi sự trở lại của đại quân, bởi vì khi quân Bắc Nhung được triệu tập khẩn cấp rời khỏi Bắc Nhung để tiến về kinh thành, nhiều người sợ rằng đó là một cái bẫy, Giang Đình đang cố tình để cho đại quân Bắc Nhung trở về kinh thành chịu chết. Cũng may bây giờ đại quân toàn thắng trở về, hai nước cũng đã kết thành quan hệ thông gia, thần nữ của họ thậm chí còn "bắt cóc" Nhiếp chính vương Đại Dĩnh về, điều này sao có thể không khiến người ta yên tâm? Làm sao lại không đáng ăn mừng?

Vừa khéo thời tiết ấm hơn một chút, người dân Bắc Nhung vốn ẩn náu trong lều nỉ và chòi gỗ suốt mùa đông đã chạy ra cánh đồng tuyết đón đại quân trở về. Trên tay họ cầm nhiều loại hoa khô, trái cây sấy khô, đồ uống và những món đồ nhỏ thủ công độc đáo của Bắc Nhung được buộc bằng những dải vải sặc sỡ giống như nút thắt của Trung Quốc, tượng trưng cho sự may mắn. Đã lâu lắm rồi quân Bắc Nhung của họ mới thắng lợi trở về.

Binh lính Bắc Nhung nhận được rượu gạo không rõ là ai nhét cho, xách trên tay thịt khô và trái cây, đội hoa khô lên đầu, người nào người nấy đều cười rạng rỡ. Xe ngựa tiến vào bộ tộc dưới sự hộ tống của các tướng sĩ, người dân chạy theo xe ngựa và đại quân, ném những gì có trong tay mình.

Đi thêm bốn năm ngày nữa, cuối cùng đoàn người cũng đến được vương đình.

Mặc dù Giang Đình không ở kinh thành trong vài tháng qua nhưng trước khi đi cô đã đặc biệt sắp xếp các tướng sĩ Hạ gia quân đóng đô ở đây giúp đỡ người dân địa phương sửa chữa nhà gỗ, khám bệnh, v. v. Sự ghẻ lạnh và hận thù dần dần trở nên hài hòa. Điều này cũng khiến người dân Bắc Nhung không hề có chút phản đối cuộc hôn nhân với Đại Dĩnh, thậm chí sau khi Hạ gia quân và người Hồi Hộc rời đi, bọn họ còn có chút không nỡ.

Bên ngoài xe ngựa mờ mịt có rất nhiều tiếng ồn ào, dân chúng và binh lính có vẻ bắt đầu hưng phấn lên, họ reo hò rằng tối nay sẽ giết trâu bò để làm tiệc, sau đó tổ chức ca hát nhảy múa ăn mừng.

So với bên ngoài, cỗ xe có vẻ yên tĩnh hơn nhiều. Giang Đình nhìn thấy tình hình "khốc liệt" bên ngoài, im lặng đóng chặt cửa sổ xe lại, nhỏ giọng nói:

"Đừng thò đầu ra, nếu không sẽ bị vò rượu đập vào đầu đấy."

Hạ Vân Sâm cười nói:

"Đây là con dân của em sao?"

Giang Đình hắng giọng:

"Khụ, sao hửm? Có phải bọn họ nhiệt tình và phóng khoáng hơn người của Đại Dĩnh một chút không?"

"Ừm."

Giang Đình nói:

"Thật ra dù là người Đại Dĩnh hay người Bắc Nhung thì phần lớn đều rất mộc mạc giản dị, dù ở đâu cũng luôn có người xấu."

Cô lo lắng Hạ Vân Sâm còn có bóng ma tâm lý đối với Bắc Nhung, dù sao cha và đại ca của y đều chết dưới tay người Bắc Nhung mà, tuy những kẻ đao phủ trực tiếp kia đã được xử lý, y đã báo thù rửa hận được rồi. Nhưng trong lòng y liệu còn thù hận đối với dân tộc Bắc Nhung hay không, Giang Đình không dám khẳng định chính xác. Vì vậy, cô quyết định quay lại biên thành kết hôn, để không làm Hạ Vân Sâm khó chịu.

Cô đưa tay nắm lấy tay Hạ Vân Sâm, đặt lên đầu gối cô, vỗ nhẹ vào mu bàn tay y nói: "Nếu anh thấy khó chịu thì cứ yên tâm dựa vào người em. Chờ chuyện Bắc Nhung giải quyết xong, chúng ta sẽ trở về

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip