Chương 596: Pn Hiến Pháp Tạm Thời
Khoảng cách cô xuyên qua tưởng như mới chỉ chớp mắt, vậy mà đã là hai năm trôi qua rồi.
Mà Hạ Vân Sâm cũng hai mươi bốn tuổi.
Trong tiểu thuyết gốc, năm nay y sẽ chết một cách bi thảm. Nhưng hiện giờ, y vẫn nằm bên cạnh cô và sẽ ở bên cô đến hết cuộc đời.
Cô thực sự đã thay đổi số phận của một người, thậm chí còn thay đổi số phận của mọi người trong cuốn sách này.
"Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ xưng vương hết."
Giang Đình xoay người nằm trên giường, chống tay lên gối nói:
"Hạ Vân Sâm."
"Ừm?"
"Em thực sự sẽ lên ngôi."
"Ừm."
"Có chút không thể tin nổi."
Hạ Vân Sâm vuốt tóc cô nói:
"Trước khi gặp em, anh còn tưởng mình sẽ chết trên chiến trường trước khi ba mươi tuổi."
Giang Đình cụp mắt xuống, đè nén cảm giác chua xót trong lòng, đột nhiên ôm lấy cánh tay y nói:
"Đừng nói đến cái chết hay cái chết nữa, chúng ta nói chuyện gì vui vẻ đi."
Khi Hạ Vân Sâm ở cùng cô, y luôn nghe cô nói chuyện không ngừng nghỉ, vì vậy y ấm áp nói:
"Có chuyện gì vui vẻ sao?"
Giang Đình cười nói:
"Có chứ, chúng ta tâm sự chuyện kết hôn đi."
Cô xoay người ngồi dậy, bắt tréo chân, duỗi một ngón tay ra nói:
"Anh muốn cưới em phải không?"
Hạ Vân Sâm:
"... Còn phải hỏi à!"
"Được rồi, vậy ba điều quy ước."
"... Em nói đi."
Giang Đình lắc lắc ngón tay nói:
"Đầu tiên, em không muốn đội mũ phượng khăn quàng vai, trông phiền phức lắm, em muốn thứ gì đó đơn giản một tí, chủ yếu là em không muốn đội khăn trùm đầu. Đây là đám cưới của em mà, trong ngày trọng đại mà bắt em đội mảnh vải lên đầu che kín tầm mắt chẳng thấy được gì hết thì còn ý nghĩa gì nữa chứ."
Hạ Vân Sâm cười nói:
"Được, nghe em."
Cho dù Giang Đình có muốn mặc nam trang cũng không sao, chỉ cần y không đội mũ phượng khăn quàng vai là được.
Giang Đình nói thêm:
"Thứ hai, sau khi chúng ta kết hôn, em sẽ không đổi giọng gọi tướng công hay phu quân gì đó đâu, sến sẩm lắm. Nếu như anh muốn nghe, chỉ có thể tự mình tưởng tượng."
"... Được."
"Thứ ba, anh không được nạp thiếp, cũng không được có con với người phụ nữ khác. Anh cũng biết con người em hẹp hòi và tàn nhẫn như thế nào mà, em không đảm bảo anh có thể sống phần đời còn lại như thái giám đâu nha."
Nói đến đây, cuối cùng Hạ Vân Sâm cũng có thể lên tiếng rồi, y tự bào chữa nói:
"Em nghĩ nhiều rồi."
Giang Đình liếc y:
"Sao lại suy nghĩ nhiều?"
"Ngay cả anh mà em còn... Sao anh có thể nạp thiếp được hả... Hơn nữa, anh đã nói không thích trẻ con mà, nếu cần người thừa kế thì cứ nhận nuôi một vài đứa vậy."
Giang Đình đưa tay ấn vào ngực y, giả vờ bóp cổ anh:
"Giỏi lắm, anh đây là đang đá xéo em dục cầu bất mãn đúng không? Sao anh không nói bản thân mình không được đi."
Hạ Vân Sâm: "..."
Thế méo nào vấn đề lại quay sang "được hay không" rồi hả? Đàn ông có thể nói không được sao? Quan trọng là y rất được là đằng khác đó!!!!!
Thể chất của Giang Đình khác hẳn người thường, sao có thể trách y được?
Giang Đình bỗng nhiên nói:
"3 điều quy ước không đủ, em phải lập 4 điều. Không được cà khịa em. Hiến pháp tạm thời 5 điều, không được... Á... Không được... Ưm..."
Hạ Vân Sâm thở hổn hển, cắn môi cô một cái, dùng tay chân giữ chặt cô, khiến cô không thể cử động. Cuối cùng y cũng tìm được cơ hội phản kháng.
"Anh cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền