Chương 622: Hậu Tận Thế: Cạm Bẫy Dịu Dàng
Sắc mặt người chăm sóc tái nhợt, vội vàng giải thích:
"Cậu Hạ, tôi... là cô gái này, cô ấy tự mình không cẩn thận... Cô ấy..."
Hạ Vân Sâm trầm giọng ngắt lời:
"Bà không làm tròn bổn phận, bây giờ còn muốn vu khống người khác?"
Người chăm sóc nghẹn lòi.
Bà ta quả thực đã lơ là bổn phận của mình, bây giờ bị bắt quả tang, dù con ngốc này có ngã thế nào thì tất cả đều là trách nhiệm của bà ta.
Mà cậu Hạ rõ ràng là thiên vị cô ta, cho dù bà ta nói gì đi chăng nữa đều sẽ không được công nhận.
Bà ta chỉ có thể dùng ánh mắt oán hận nhìn Giang Đình:
"Cậu Hạ, cậu thật sự hiểu lầm rồi, tôi..."
"Bà không cần nói nữa, sự thật như nào tôi tự mình hiểu rõ."
Người chăm sóc bị cảnh tượng trước mặt làm cho nghi ngờ nhân sinh.
Con ngốc này có thể nói chuyện à?
Cô ta giả vờ ngốc ư?
Hạ Vân Sâm đang định tiến về phía trước vài bước, ống tay áo lại bị ngón tay Giang Đình kéo về.
Anh quay đầu lại, thấy Giang Đình dùng ánh mắt trong suốt nhìn anh: "Đừng đi."
Lòng Hạ Vân Sâm dịu xuống, chỉ có thể dừng lại, tiếp tục nói với người chăm sóc:
"Thứ nhất, bà đã không tự tay chuẩn bị bữa trưa cho cô Giang mà dùng máy chế biến món ăn. Thứ hai, bà không lau người hay thay quần áo cho cô ấy, cô ấy vẫn đang mặc quần áo buổi sáng, cũng chưa xuống lầu. Thứ ba, bà ngủ dưới lầu cả buổi chiều, không hề lên giúp cô ấy lật người, đây là những gì tôi nhìn thấy trên máy giám sát."
Mỗi điều Hạ Vân Sâm nói ra, trái tim người chăm sóc lại chùng xuống thêm một chút.
Bà ta không hiểu sao cậu Hạ lại quan tâm đến một con ngốc như vậy, bà ta cho rằng bà ta tùy ý qua loa là được rồi.
Hạ Vân Sâm nói:
"Mọi việc bà làm đều vi phạm hợp đồng mà bà đã ký, bà đi trước đi. Ngày mai, khiếu nại về bà và công ty của bà sẽ được gửi đến, nếu cô Giang cảm thấy không thoải mái về mặt nào đó, tôi chắc chắn sẽ truy cứu đến cùng."
Sau khi người chăm sóc mang vẻ mặt căm tức và ánh mắt oán giận rời đi, trong lòng Hạ Vân Sâm có vài phần đau xót, nhưng lập tức bị cơn tức giận thay thế, anh nhăn mặt, bế Giang Đình lên, sải bước trở lại phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô xuống, lúc này mới kéo một chiếc ghế đẩu tới, ngồi xuống cạnh giường nói:
"Bà ta đi rồi, cô có chỗ nào cảm thấy khó chịu không?"
Giang Đình cố gắng hết sức bày ra vẻ mặt khổ sở: "Đau."
Hạ Vân Sâm lập tức trở nên nghiêm túc:
"Đau ở đâu?"
"Eo, bả vai, vừa rồi bị đụng trúng."
Hạ Vân Sâm lúng túng ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn luồn tay xuyên qua chăn đặt ở eo cô, nhẹ nhàng ấn vào:
"Là ở đây à?"
"Ừm."
Giang Đình tiếp tục giả bộ đáng thương:
"Bà ta còn mắng tôi, không cho tôi ăn."
"Quá đáng vậy sao?"
Nhớ lại vẻ mặt oán giận của người chăm, Hạ Vân Sâm không hề nghi ngờ lời nói của Giang Đình, nhỏ giọng nói:
"Đừng nghe những lời vô nghĩa mà bà ta nói, ngày mai tôi sẽ nộp đơn tố cáo bà ta."
Anh vừa cách chăn xoa bả vai Giang Đình vừa nói:
"Tôi sẽ tìm cho cô một người chăm sóc khác."
Nhưng khi Giang Đình nghe được từ người chăm sóc, cô dường như bị kích thích, trong mắt hiện lên sự sợ hãi, lắc đầu hét lên:
"Tôi không muốn, tôi không muốn người chăm sóc!"
Hạ Vân Sâm vội vàng nói: "Vậy thì không cần, không cần người chăm sóc, bình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền