ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Ăn Nhỏ Ở Quân Doanh (Mỹ Thực)

Chương 623. Hậu Tận Thế: Hay Là Anh Giúp Tôi Tắm Nhé

Chương 623: Hậu Tận Thế: Hay Là Anh Giúp Tôi Tắm Nhé

Tối hôm đó, Hạ Vân Sâm đang định đi xuống lầu nấu ăn thì đột nhiên quay người lại đi đến trước giường.

"Tôi đỡ cô ngồi tựa nhé, có muốn xem phim chút cho đỡ chán không? Trong nhà có một chiếc máy chiếu phim của những năm hai mươi."

Giang Đình vội vàng đáp: "Được."

Hạ Vân Sâm nhấc chăn lên, thò tay qua gáy cô, nhẹ nhàng nâng phần thân trên của cô tựa vào gối, sau đó bật chiếc máy chiếu cổ xưa lên.

"Đã được kết nối với thiết bị kết nối rồi, cô có thể điều khiển nó trong đầu."

Nói xong, Hạ Vân Sâm đi xuống nấu ăn. Anh sắp xếp lại chỗ rau củ người chăm sóc mua, suy nghĩ một chút, quyết định nấu cho mình một bát mì và làm cho Giang Đình một bát cháo thịt nạc rau xanh.

Trong lúc nấu cháo, anh đã sửa lại chiếc máy chế biến món ăn bị hỏng, điều này không làm khó được anh. Nếu sau này không có thời gian quay về, anh có thể điều khiển máy chế biến món ăn từ xa để nấu cơm, nhưng thế cũng phải đợi đến khi Giang Đình có thể tự mình xuống lầu ăn cơm mới được.

Sửa chữa xong máy chế biến món ăn, anh rửa tay rồi bắt đầu nêm cháo, trong nồi nhỏ đang sôi xùng xục, mùi thơm của cháo theo đó toả ra, hơi nóng phả ra dày đặc, làm cho đêm đông như ấm áp hơn.

Dần dần, tay cầm thìa của Hạ Vân Sâm ngưng lại, anh không nhịn được mà nhớ tới mấy năm trước, khi anh mới vào trại huấn luyện. Cũng là vào một đêm mùa đông như vậy, mấy học sinh mới bọn họ bị phạt, vì sai lầm mình gây ra mà không được ăn tối, huấn luyện viên Giang đã nấu cháo thịt nạc, lén lút hỏi anh và các học sinh khác xem họ có muốn ăn không. Mùi vị bát cháo ấy, anh đã ghi nhớ nhiều năm, mà bây giờ lại thành anh nấu cháo cho người khác.

Hạ Vân Sâm đặt mì và cháo lên khay rồi bưng lên lầu. Khi anh vừa đến, Giang Đình đang nghiêm túc xem phim quân sự. Nghe thấy tiếng động, cô quay đầu nhìn anh, trên mặt nở nụ cười tươi đầy mong đợi.

"Thơm quá, tôi ở đây đã ngửi thấy rồi."

Hạ Vân Sâm đặt khay lên bàn, lại bê bàn đến bên giường, dùng khăn nóng lau tay, lúc này mới bưng bát cháo đã để nguội một chút rồi ngồi xuống cạnh giường đút cho Giang Đình. Anh hỏi:

"Cô thích xem phim quân sự sao?"

"Cái gì tôi cũng thích xem."

Giang Đình nói, chớp chớp mắt, cụp mắt xuống rồi lại ngước lên, giả vờ không để ý nói:

"Chủ yếu là, tôi đoán cậu có lẽ sẽ thích xem."

Hạ Vân Sâm không trả lời, đưa thìa tới:

"Mở miệng nào."

Giang Đình ngoan ngoãn mở miệng hớp một ngụm cháo, ánh mắt sáng ngời, cười nói:

"Thật ngon! Tay nghề nấu ăn của anh quá đỉnh!"

Hạ Vân Sâm vẫn giữ bình tĩnh nói:

"Ăn nhiều một chút."

Anh nghiêm túc đút đồ ăn, Giang Đình cũng nghiêm túc ăn, tới khi bát cháo thấy đáy, Hạ Vân Sâm bảo:

"Bác sĩ nói bây giờ cô không thể ăn nhiều, hôm nay thế này thôi."

Anh đặt bát xuống, lấy khăn giấy lau miệng cho Giang Đình.

Giang Đình ngước mặt lên, như một chú mèo con đang chờ được nựng.

Hạ Vân Sâm cẩn thận dùng góc khăn giấy lau lau, phòng ngừa ngón tay chạm vào mặt cô.

Đút cơm xong, anh thở phào nhẹ nhõm, bưng bát mì lớn của mình lên, ngồi trên ghế sô pha bên cạnh, vừa ăn vừa xem phim.

Đang ăn, anh giống như cảm nhận được điều gì đó quay đầu sang, thì thấy Giang Đình đang nhìn mình đầy háo hức.

Anh dùng ánh mắt hỏi cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip