ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhà Ăn Nhỏ Ở Quân Doanh (Mỹ Thực)

Chương 628. Hậu Tận Thế: Ngủ Chung

Chương 628: Hậu Tận Thế: Ngủ Chung

Anh nhắm mắt lại chuẩn bị đi ngủ, thì bỗng nhiên, một tiếng tách vang lên, toàn bộ đèn trong phòng vụt tắt.

Hạ Vân Sâm: "..."

Nhà dột còn gặp đêm mưa à?

Bên ngoài vang lên tiếng còi báo động, có vẻ như quân chính phủ và tổ chức phản loạn lại đang giao tranh.

Tình trạng này cũng từng xảy ra trong quá khứ, khi có chiến dịch đặc biệt chống lại tổ chức phản loạn, nguồn điện của khu vực này có thể sẽ bị ngắt, để tránh cho tàn dư của tổ chức phản loạn vượt tường xâm chiếm hệ thống nhà ở của người dân.

Mà hệ thống thông minh trong nhà cũng sẽ tự động chuyển sang trạng thái khóa ngay khi mất điện, điều này đồng nghĩa với việc người bên ngoài không vào được mà người bên trong cũng không ra được.

Bình thường Hạ Vân Sâm không để ý loại hành động này, nhưng tối nay...

Sau khi bế Giang Đình về giường, cuối cùng anh cũng cảm thấy được giải thoát, vội vàng xuống lầu dọn dẹp phòng tắm rồi tự mình tắm rửa.

Nhưng lúc nằm trên sô pha, anh mới nhớ ra mình quên mang giường gấp về.

Còn may trong nhà có hệ thống sưởi ấm, luôn giữ ở mức hai mươi độ C, đắp một tấm chăn là có thể ngủ rồi.

Giang Đình ở trên lầu hỏi:

"Sao thế? Xảy ra chuyện gì vậy?"

Hạ Vân Sâm không muốn dọa đến cô, nên chỉ cao giọng nói:

"Không có gì, mất điện rồi."

Anh xỏ giày rồi leo lên lầu, mở đèn khẩn cấp ở trong tủ lên, tìm một chiếc chăn bông dày rồi đắp cho Giang Đình.

Ban đêm bên ngoài nhiệt độ sẽ rơi xuống dưới 10 độ, sau khi mất điện, nhiệt độ trong nhà cũng sẽ giảm xuống trong vòng hai giờ. Đến lúc đó...

Giang Đình cũng suy nghĩ đến vấn đề này, cô khó khăn chui ra khỏi chăn dày:

"Anh đắp cái gì thế?"

"Tôi..."

"Lên đây ngủ cùng nhau đi, không có chăn bông sẽ chết cóng đó."

Hai chân Hạ Vân Sâm như mọc rễ, hoàn toàn không dám tiến về phía trước.

"Anh để ý việc ngủ chung với tôi sao? Đừng lo, không sao đâu. Tôi là một người bị liệt. Còn có thể làm gì được anh chứ?"

Cổ họng của Hạ Vân Sâm nghèn nghẹn, cố gắng nuốt nước bọt.

Anh sợ bản thân sẽ làm gì.

Giang Đình nói thêm:

"Chăn với giường này lớn quá, lúc mua chắc chắn anh đã nghĩ đến chuyện dành cho hai người rồi, anh đúng là có tầm nhìn xa trông rộng."

Hạ Vân Sâm thầm nghĩ, không phải đâu, anh mua đứt căn nhà xong tay không chuyển vào.

"Yên tâm, sau này tôi sẽ không nói lời nào về chuyện này với người ngoài. Ra khỏi cánh cửa này, anh làm như không biết tôi là được rồi."

Nhìn thấy Hạ Vân Sâm vẫn không nhúc nhích, Giang Đình nghiến răng nghiến lợi, chỉ có thể dùng con át chủ bài của mình.

Giọng cô trở nên buồn rầu:

"Anh không thích tôi à?"

Hạ Vân Sâm sửng sốt, phụ nữ thật là thất thường, sao thái độ có thể thay đổi nhanh như vậy chứ.

"Dĩ nhiên là không phải."

"Không phải thì lên đây. Anh đứng dưới đó không lạnh sao? Tắm cũng tắm rồi, ngủ chung giường thì có làm sao? Lúc thực hiện nhiệm vụ trong quân đội, việc nam nữ ngủ chung một chăn, ăn cùng một bữa cũng nhiều mà."

Hạ Vân Sâm hỏi:

"Làm sao cô biết?"

"Tôi... tôi nghe người khác nói."

Hà Vân Sâm suy ngẫm một hồi, cuối cùng cũng nhượng bộ. Anh đóng chặt cửa và cửa sổ, vén chăn lên, bế Giang Đình dịch người vào trong, sau đó nằm xuống phía bên kia giường."

Anh nằm thẳng người, thở ra một hơi, thầm nghĩ may mắn là chân anh đã rửa sạch sẽ, sẽ không hôi đến chỗ Giang Đình.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip